Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Vạn Chúng Mê Hồn - Chương 400: Mỹ nhân mù lạc bước vào show thực tế (17)
Cập nhật lúc: 2025-03-25 15:35:47
Lượt xem: 20
[Hắc hắc, tôi cũng vậy.]
[Mộng rất đẹp, tôi cũng muốn mơ.]
[Thật không dám giấu giếm, tôi mong chờ Tinh Tinh lộ ra vẻ đáng thương hề hề, hì hì.]
Hai người đến ruộng bắp liền bắt đầu hái bắp. Công việc này nặng hơn nhiệm vụ mấy ngày trước không ít. Người xem vừa nhìn hai người lao động vừa đoán xem khi nào hai người sẽ mệt đến nằm sấp xuống.
Việt Tinh Trì và Kê Phi Bạch vẻ ngoài quá đánh lừa, đặc biệt là Kê Phi Bạch, giống như một hoàng tử piano vậy, lại thêm vẻ trầm mặc ít lời, nhìn là biết không có thể lực gì.
Khán giả vừa xem trực tiếp vừa tính toán thời gian.
Nhưng thời gian từng chút từng chút trôi qua, người xem kinh ngạc phát hiện hai người vẫn đang lao động.
[Không phải chứ, hai người này lợi hại vậy sao? Đổi lại là tôi, nửa tiếng trước đã nằm sấp xuống rồi.]
[Việt Tinh Trì thì còn đỡ, Bạch Bạch vậy mà cũng lợi hại như vậy, tôi chấn kinh rồi.]
Lát sau, hai người ngồi xuống nghỉ ngơi. Việt Tinh Trì lấy ra những chiếc lá cọ đã bẻ trước đó, đặt lên tảng đá sạch sẽ.
[Tôi tưởng chỉ bẻ cho vui thôi, bây giờ xem ra có tác dụng à?]
Người xem trơ mắt nhìn cái ngôi sao tùy ý kiêu căng trong giới giải trí này, không hề giữ hình tượng mà ngồi trên tảng đá, bắt đầu tết lá cây. Đôi tay từng cầm micro kia vậy mà cực kỳ linh hoạt, không bao lâu, một con châu chấu nhỏ đã xuất hiện trên màn hình.
Việt Tinh Trì chuyên tâm tết chiếc lá trong tay. Hồi còn trẻ anh từng cá cược với người ta, đặc biệt học cái kỹ thuật tết này. Sau khi thắng cược, bao nhiêu năm như vậy anh rốt cuộc không động tay vào nữa. Lúc này thật may mắn anh có kỹ năng này.
Cũng không biết có thể làm Vân Xu vui vẻ một chút không.
Dòng bình luận hiện lên vẻ kinh ngạc, sôi nổi tỏ vẻ đã nhận ra Việt Tinh Trì một lần nữa.
Kê Phi Bạch nhìn thêm hai mắt rồi rất nhanh thu hồi tầm mắt. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận gió nhẹ thổi qua tai, ánh nắng ấm áp đậu trên người, cùng với tiếng chim hót mơ hồ.
Anh đội mũ rơm, ngồi giữa rừng bắp, gương mặt sạch sẽ mát lạnh, khiến người ta nhớ đến khu rừng sâu thẳm u tịch.
[Nhan sắc của Bạch Bạch thật sự quá yêu!]
[Gương mặt này nếu đặt lên người ngôi sao ca nhạc khác, chắc đã sớm marketing điên rồi, đâu giống Kê Phi Bạch kín tiếng như vậy.]
"Tôi đi có việc, muộn một chút sẽ về." Giọng Việt Tinh Trì vang lên bên cạnh.
Kê Phi Bạch khẽ gật đầu, gần như không thể phát hiện.
Một lúc sau, anh mở mắt ra, dư quang liếc thấy bên cạnh tảng đá có một vật màu xanh lục, tiện tay cầm lấy, là một con chim nhỏ được tết bằng lá cây, chắc là Việt Tinh Trì vừa nãy vô tình làm rơi.
Kê Phi Bạch đứng dậy. Xa xa trên con đường nhỏ, Việt Tinh Trì đang đi về một hướng.
Anh vốn định mang trả đồ cho đối phương, nhưng nghĩ đến vẻ mặt nghiêm túc của Việt Tinh Trì khi tết, có lẽ cái này rất quan trọng.
Kê Phi Bạch im lặng, vẫn cầm lấy đồ vật, xác định hướng đi của Việt Tinh Trì, nhanh chân đuổi theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-van-chung-me-hon/chuong-400-my-nhan-mu-lac-buoc-vao-show-thuc-te-17.html.]
Việt Tinh Trì cẩn thận cầm thành phẩm đã tết xong, đi theo con đường hôm qua. Trên đường bị một bác lớn đi xe đạp suýt va vào, ổn định thân hình, anh lập tức nhìn về phía chiếc giỏ tre.
Hoàn hảo không tổn hao gì, anh nhẹ nhàng thở phào.
Việt Tinh Trì xua tay với bác định xin lỗi, ý bảo mình không sao, tiếp tục đi về phía trước. Đợi đến khi nhìn thấy cây lê to lớn xù xì kia, tốc độ anh vô thức nhanh hơn. Việt Tinh Trì không phát hiện ra mình đã lộ vẻ tươi cười mong đợi.
Như một chàng trai mang theo món quà chứa đựng tâm ý, khao khát nhận được sự khẳng định của người mình yêu.
Lại một lần nữa đứng trước cửa, Việt Tinh Trì chậm rãi thở ra một hơi, nhẹ nhàng gõ cửa viện.
Một lát sau, trong viện mới có người hỏi: "Ai vậy?"
"Là anh, Việt Tinh Trì."
Đợi vài phút, cửa vẫn không mở. Việt Tinh Trì cũng không vội, anh biết tình hình của Vân Xu. Lại một lúc sau, một giọng nói rất nhỏ vang lên sau cánh cửa.
Cánh cửa gỗ chậm rãi mở ra, gương mặt xinh đẹp không tì vết lại một lần nữa xuất hiện trước mắt: "Là anh à, hôm nay đến sớm vậy."
Trên gương mặt soái khí của Việt Tinh Trì xuất hiện một chút bối rối: "Xin lỗi, anh có làm phiền em không?"
"Không có làm phiền." Vân Xu nói: "Chỉ là em nghe nói minh tinh bình thường đều rất bận, sau này chắc anh ít nhất phải hai ngày nữa mới có thể đến."
Đôi mắt cô cong lên: "Anh đến, em vẫn rất vui."
Vân Xu nói hai người là bạn, cô liền thật sự coi Việt Tinh Trì là bạn. Bạn đã đến, cô đương nhiên hoan nghênh.
Kê Phi Bạch vừa đi vừa thử nghiệm giai điệu tết trong đầu. Anh đến nơi này, quả thật có chút hiểu biết, nhưng chỉ nhằm vào tự nhiên, đối với tình yêu, anh vẫn không có bất kỳ ý tưởng nào.
Anh cả đời đều cống hiến cho âm nhạc, tình yêu đại để là thứ vô dụng nhất, cho nên mới không thể có cảm xúc gì.
Theo bậc đá rêu phong chậm rãi bước lên, Kê Phi Bạch dừng chân, ngẩng đầu, nụ cười nhạt kia liền rõ ràng vừa chạm đáy mắt.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.
Khoảnh khắc ấy, tựa như một bức tranh sơn thủy bao la được vẽ nên trước mặt anh, vẻ đẹp của thế gian đều hội tụ trong đó, khiến anh rốt cuộc không thể rời mắt. Trái tim anh vốn bất biến ngàn năm lặng lẽ rung động, dường như đang cười nhạo sự tự phụ trước đây của anh.
Kê Phi Bạch từng cho rằng âm nhạc là toàn bộ thế giới của anh, ngoài ra, mọi thứ đều không cần thiết phải để ý.
Lúc này ở đây, anh phát hiện ý nghĩ đó là một sự ngớ ngẩn lớn, ít nhất là trong khoảnh khắc nhìn thấy cô.
Nguồn cảm hứng tuôn trào từ đáy lòng trống rỗng, vô số nốt nhạc linh hoạt xâu chuỗi thành một bản nhạc tuyệt diệu trong não anh. Tình yêu khó nắm bắt, huyền diệu khó giải thích dường như đã có một biểu hiện cụ thể.
Gương mặt lạnh lùng của anh rốt cuộc cũng nhuốm màu cảm xúc.
Kê Phi Bạch cầm con chim nhỏ do đồng đội tết, từng bước một đi về phía hai người.
"Việt Tinh Trì, đồ của cậu rơi ở bên kia." Giọng nói như băng tuyết rơi xuống nước vang lên, mang theo cảm giác lạnh lẽo trong trẻo, một chút liền thu hút sự chú ý của hai người ở cửa.
Giọng nói của người vừa đến quá mức độc đáo, Vân Xu không nhịn được lên tiếng hỏi: "Anh ấy là bạn của anh sao?"
Vẻ mặt Việt Tinh Trì cứng đờ. Tại sao Kê Phi Bạch, người đáng lẽ phải ở ruộng bắp, lại xuất hiện ở đây!
Ánh mắt anh rơi xuống vật trong tay người vừa đến, một con chim nhỏ màu xanh lục mũm mĩm dường như đang điên cuồng cười nhạo anh.
Để cho cậu vứt tôi đi! Bị phát hiện bí mật rồi nhé!