Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Vạn Chúng Mê Hồn - Chương 184: Nữ phụ ác độc bị lưu đày xuất ngoại (2)

Cập nhật lúc: 2025-03-01 14:55:35
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em nhớ con gái em thì cần lý do sao, con bé là con em mười tháng mang nặng đẻ đau đó!” Mẹ Vân đau khổ nói: “Con bé đáng lẽ phải ở bên cạnh em để em nũng nịu, bây giờ em lại đến mặt mũi con bé ra sao cũng không biết!”

“Chúng ta lẽ ra là một nhà bốn người ngồi ở đây……” Giọng bà càng ngày càng nhỏ, cũng càng ngày càng khó chịu.

Cha Vân thở dài nói: “Năm đó chúng ta cũng là bất đắc dĩ, Mạc gia đứng đầu Đông Thành, họ ép buộc chúng ta phải đưa con bé ra nước ngoài, Vân gia biết làm sao bây giờ?”

Vân Bân thờ ơ liếc nhìn cha một cái, ông ấy cũng thật giỏi tìm lý do cho mình. Nhưng mà Vân Xu đi nước ngoài đã tám năm rồi, anh gần như quên mất mình còn có một đứa em gái.

Lòng dạ phụ nữ luôn mềm yếu, anh hiểu mẹ Vân nhớ con, cho Vân Xu về cũng không sao, mấy người kia đã sớm quên cô từ lâu rồi, ai còn nhớ đến một người đáng ghét thời trẻ nữa chứ. Hơn nữa với sự kiểm soát của anh đối với Vân gia, đối phương căn bản không gây ra chút sóng gió nào, vả lại, vừa hay có thể để cô ấy kết hôn vì gia tộc. Vân Xu chắc chắn sẽ rất vui, bản thân còn có thể trở lại Vân gia. Nhưng mà vẫn phải nói chuyện trước với mấy người kia một tiếng.

Cha Vân vẫn tìm cách thoái thác: “Anh cũng nhớ Xu Xu, nhưng đưa con bé về không phải chuyện đơn giản như vậy, sơ sẩy một chút là sẽ chọc giận Mạc gia, đến lúc đó Vân gia sẽ gặp xui xẻo.”

Nói không có tình cảm với con gái là giả, nhưng trong lòng cha Vân, con gái không quan trọng bằng lợi ích của gia tộc.

Mẹ Vân vẫn cầu xin nhìn chồng, hy vọng ông có thể nghĩ ra cách.

“Mẹ, không cần lo lắng, con sẽ nghĩ cách.” Vân Bân nói: “Mẹ nói đúng, con bé chịu phạt như vậy là đủ rồi.”

Cha Vân vội kêu lên: “Từ từ, thế Mạc gia thì sao bây giờ?”

Vân Bân nói: “Không cần lo, con sẽ đi nói rõ ràng với Mạc Hồng Huyên.”

Cha Vân nhớ tới con trai và người thừa kế Mạc gia có quan hệ khá tốt, nhẹ nhàng thở ra, như vậy là tốt nhất, Vân gia không cần phải chịu bất kỳ tổn thất nào.

Mẹ Vân mong đợi nhìn con trai: “Em gái con trở về là nhờ vào con, con bé sẽ biết ơn con.”

Biết ơn? Có lẽ vậy.

Vân Bân nghĩ ngợi một lúc rồi quyết định gọi điện hẹn Mạc Hồng Huyên và Ấn Tiểu Hạ đi ăn. Anh chọn đúng nhà hàng mà năm xưa cả nhóm hay tụ tập. Đương nhiên, trong buổi gặp mặt này không có Vân Xu, vì cô ấy luôn bị mọi người xa lánh.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.

Là người mời, Vân Bân đến nhà hàng trước, đặt sẵn một bàn đầy rượu và món ăn ngon, rồi ngồi yên tĩnh chờ khách đến.

Chẳng bao lâu sau, cửa phòng ăn riêng mở ra, một đôi trai tài gái sắc bước vào. Chàng trai thì đẹp trai lịch lãm, cô gái thì xinh xắn duyên dáng, nhìn rất xứng đôi.

Vân Bân đứng dậy tươi cười đón tiếp: “Lâu quá không gặp, Hồng Huyên, Tiểu Hạ! Dạo này hai người khỏe không?”

Mạc Hồng Huyên kéo ghế ngồi xuống ngay, đáp lời: “Tạm ổn, chỉ là gần đây phải giải quyết nhiều việc nhỏ nhặt quá, hơi mệt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-van-chung-me-hon/chuong-184-nu-phu-ac-doc-bi-luu-day-xuat-ngoai-2.html.]

Ấn Tiểu Hạ cũng ngồi xuống cạnh Vân Bân, nói thêm: “Anh Hồng Huyên còn đỡ đó, nhìn anh Từ Nguyên Khải kìa, ngày nào cũng bay đi bay về mà có than vãn gì đâu.”

“Thôi thôi thôi, tại anh hết, được chưa?” Mạc Hồng Huyên có vẻ không muốn nghe cằn nhằn nữa, mất kiên nhẫn lên tiếng.

Ấn Tiểu Hạ bĩu môi, nuốt lại những lời định nói.

Vân Bân quan sát cặp đôi sắp cưới này nói chuyện với nhau, thấy hơi buồn cười.

Ngày xưa yêu đương ồn ào náo nhiệt là thế, giờ lại thành ra thế này.

Đúng là chuyện đời khó đoán.

Mạc Hồng Huyên lên tiếng: “Vân Bân, nghe nói gần đây cậu lại giúp công ty ký được một hợp đồng lớn, giỏi thật đó!”

Vân Bân khiêm tốn đáp: “Chỉ là may mắn thôi, tôi với ông Lý khá hợp ý nhau.”

“Cậu lại bắt đầu khiêm tốn rồi, hợp đồng đâu phải chỉ nói chuyện hợp ý là xong đâu.” Mạc Hồng Huyên cười nói: “Trong đám mình, chỉ có cậu là vẫn y như xưa thôi, giỏi thật đấy.”

Ấn Tiểu Hạ cũng nói theo: “Đúng là Vân học trưởng không khác xưa là mấy.”

Dù là cách cư xử hay tính cách đều vậy.

Ba người trò chuyện một lúc.

Vân Bân mới đi vào chủ đề chính: “Hồng Huyên này, hôm nay hẹn cậu ra đây là có chuyện muốn hỏi ý kiến cậu.”

“Ý kiến của tôi á?” Mạc Hồng Huyên buông đũa: “Chuyện gì?”

Vân Bân vốn được ba của Mạc Hồng Huyên đánh giá cao về năng lực, giờ lại muốn hỏi ý kiến mình, Mạc Hồng Huyên thấy tò mò.

Vân Bân nói ngắn gọn sự việc, rồi giải thích: “Vân Xu đã ở nước ngoài nhiều năm như vậy, chắc cũng đã hiểu ra lẽ phải rồi. Mẹ tôi dạo này lại hay nhắc đến con bé, nên tôi muốn đón nó về ở với mẹ một thời gian.”

“Nhưng mà dù sao cũng muốn nghe ý kiến của mọi người, nhất là vì năm xưa Vân Xu đã làm tổn thương Tiểu Hạ.”

Chuyện là, ông cụ Vân gia năm xưa đã cứu mạng ông cụ Mạc gia, nên hai nhà mới định ra hôn ước. Chứ với địa vị của Vân gia mà muốn kết thông gia với Mạc gia thì khó như lên trời.

Mạc Hồng Huyên từ nhỏ đã biết mình có một người vợ chưa cưới, nhưng anh chẳng thích cô ấy chút nào, chỉ thấy đó là gánh nặng gia đình áp đặt, trói buộc cuộc đời mình.

Dù anh có phản đối thế nào, người kia cứ như vết nhơ không thể rửa sạch, dính chặt lấy anh.

Loading...