Tổng Tài Không Cho Phu Nhân Làm Đạo Sĩ - 238

Cập nhật lúc: 2025-03-29 20:57:48
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không có đâu, hôm nay là lần đầu tiên. Thường ngày ngoài giờ học và nghiên cứu tài liệu, em chỉ dành thời gian ăn cơm với anh thôi, chẳng có cơ hội tiếp xúc với ai khác cả."

Lâm Phiên Phiên nói đúng thật.

Mỗi ngày đều bận đến phát điên! Thời gian yêu đương với Lục Lệnh cũng là thời gian cô phải tranh thủ. Thật sự không có cơ hội để quen biết người khác.

Mà cô cũng chẳng muốn quen ai khác. Bởi vì so với việc quen người, khả năng quen ma còn cao hơn!

Lục Lệnh nắm tay cô, bàn tay lớn xoa nhẹ lên bàn tay mềm mại của cô: “Bảo bối, như vậy rất tốt. Nếu lần sau gặp chuyện như thế, nhớ nói với anh.”

Lâm Phiên Phiên biết rõ những suy nghĩ nhỏ nhặt trong lòng Lục Lệnh. Chẳng phải là đang ghen sao!

Lâm Phiên Phiên hôn nhẹ lên má anh.

“Yên tâm đi, anh Lục Lệnh, anh phải tự tin vào bản thân mình. Có anh đứng trước để so sánh, anh nghĩ em còn để mắt đến ai được nữa?”

Đàn ông mà, thích phụ nữ mềm mỏng một chút, nói năng dễ nghe một chút. Chỉ là chuyện động chút môi miệng, cô sẵn lòng làm anh vui.

Lục Lệnh quả nhiên rất hưởng thụ, trên mặt đầy vẻ hài lòng, sau đó xoa xoa đầu cô.

“Đi thôi, đi ăn nào.”

“Ừm ừm.”

Bên Lâm Phiên Phiên thì vui vẻ, còn bên Lục Tấn, Nam Trạch và Phó Siêu lại có chút kỳ lạ. Lục Tấn lén lút nhét một lá bùa hộ mệnh vào túi của Phó Siêu.

Ba người cùng đến một nhà hàng sang trọng ở Đế Đô, nghe nói ở đó có cả bữa tiệc Mãn Hán Toàn Tịch. Khi ba người đến cửa nhà hàng, điện thoại của Phó Siêu reo lên.

Anh ta liếc nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, nhíu mày, rồi nói với Nam Trạch và Lục Tấn: “Hai người cứ gọi món trước, tôi nghe điện thoại.”

Lục Tấn và Nam Trạch không lo Phó Siêu sẽ bỏ trốn, lập tức đi thẳng vào gọi món.

Hôm nay nhất định phải khiến anh ta “chảy máu”.

Phó Siêu đi thẳng ra vỉa hè bên đường trước cửa nhà hàng, nghe điện thoại.

“Lục Chấp.”

“Trời ơi trời ơi trời ơi! Phó Siêu, cậu giỏi thật đấy! Cậu dám tỏ tình với chị dâu tôi luôn à. Không bị anh tôi đánh c.h.ế.t chứ?”

Giọng điệu của Lục Chấp đầy kinh ngạc. Nhưng trong lòng anh ấy lại thắp nến cho Phó Siêu.

Dũng cảm đáng khen thật! Dám tỏ tình với Lâm Phiên Phiên!

Phó Siêu lúc này cũng cảm thấy vừa xấu hổ vừa bức bối: “Lục Chấp, cậu nói thật đi, Lâm Phiên Phiên thật sự là bạn gái của anh Lục Lệnh à?”

Đến giờ anh ta vẫn không thể tin nổi. Dù sao đây cũng là cô gái đầu tiên khiến anh ta rung động. Vậy mà lại là bạn gái của Lục Lệnh!

Thật đau lòng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tong-tai-khong-cho-phu-nhan-lam-dao-si/238.html.]

Lục Chấp ở đầu dây bên kia cười đến mức không ngừng được: “Tất nhiên là thật rồi. Tôi còn xem trên diễn đàn của Đại học Đế Đô nữa mà. Anh tôi chẳng phải đã thừa nhận trước mặt cậu rồi sao? Cậu nghĩ anh tôi có thể nói dối à?”

Phó Siêu bất lực. Nếu là người khác thì còn có thể nói dối, nhưng Lục Lệnh thì tuyệt đối không.

Phó Siêu tự cười giễu mình: “Cậu không biết đâu, lúc tôi biết Lâm Phiên Phiên là bạn gái của anh Lục Lệnh, tôi sợ c.h.ế.t khiếp, chỉ sợ anh Lục Lệnh phong sát tôi!”

Nhà họ Phó ở Đế Đô cũng có tiếng tăm. Cũng được xem là tầng lớp thượng lưu. Nhưng nếu Lục Lệnh ra tay, nhà anh ta chắc chắn sẽ lâm nguy.

Lục Chấp ở đầu dây bên kia cười phá lên.

“Hahaha! Nói thật cho cậu biết, trong hai người, anh tôi thật ra không đáng sợ.”

Đáng sợ là Lâm Phiên Phiên ấy chứ. Nếu nói Lục Lệnh có thể khiến nhà họ Phó phá sản, thì Lâm Phiên Phiên có thể khiến nhà họ Phó diệt vong!

Cô đúng là đỉnh!

Phó Siêu: “Ý cậu là gì?”

Lục Chấp tất nhiên sẽ không nói thẳng: “Chỉ có thể nói là cậu không theo dõi mạng xã hội! Lạc hậu quá rồi!”

Chỉ cần theo dõi mạng xã hội, chắc không ai là không biết Lâm Phiên Phiên nhỉ? Chẳng phải cậu ấy quen biết Lâm Phiên Phiên cũng là nhờ theo dõi mạng xã hội sao!

Phó Siêu quay lưng lại, đối diện với con đường, bất lực nói: “Được rồi, tâm trạng tôi giờ không tốt, còn phải mời Nam Trạch và Lục Tấn ăn cơm nữa. Nói chuyện sau nhé!”

Ngay khoảnh khắc anh ta quay người, phần eo đột nhiên nóng rực lên. Và càng lúc càng nóng hơn. Cùng lúc đó, ở ngã tư phía sau anh, một chiếc xe tải lớn lao thẳng về phía anh ta.

“Á!”

“Chạy mau!”

Người bên đường nhìn thấy cảnh này, sợ hãi hét lên. Phó Siêu lập tức cảm nhận được nguy hiểm, cứng đờ quay đầu lại, liền thấy đầu xe tải lớn đang lao về phía mình. Anh ta ngay lập tức quên cả phản ứng. Dù có nhớ ra phản ứng thì anh ta cũng không thể nào tránh kịp.

Trong đầu anh ta lóe lên một suy nghĩ: Chết chắc rồi!

Chiếc xe tải lớn như vậy, với tốc độ này mà đ.â.m vào anh ta, chắc chắn anh ta không thể sống nổi. Phần eo càng lúc càng nóng, càng lúc càng nóng.

Khi chiếc xe tải chỉ còn cách anh ta ba mét, đột nhiên nó trượt bánh, cả chiếc xe tải lập tức lật nhào, trượt dài trên mặt đất với một quỹ đạo kỳ lạ. Vốn dĩ chắc chắn sẽ đ.â.m vào anh ta, nhưng kỳ tích đã xảy ra, nó tránh được anh ta. Anh ta rõ ràng nhìn thấy thân xe tải lướt qua bên cạnh mình.

Chỉ thiếu một chút nữa thôi là có thể chạm vào da anh ta. Đúng vậy, ngay cả một chút da anh ta cũng không bị trầy xước. Cứ thế mà thoát nạn trong gang tấc. Vết trượt của chiếc xe tải trên mặt đất bốc lên khói bụi mịt mù.

Phó Siêu đã hoàn toàn ngơ ngác. Não bộ anh ta ngừng hoạt động.

Lúc này, anh ta vẫn ngây ngốc lấy ra thứ nóng rực ở phần eo, đó là một lá bùa với bốn góc đã cháy đen. Ngay khi anh ta lấy ra, nó biến thành tro bụi rồi tan biến.

Phó Siêu: …

Phó Siêu: !!!

Bên đường xảy ra một vụ tai nạn nghiêm trọng, Nam Trạch và Lục Tấn nghe thấy tiếng hét hoảng hốt từ bên trong liền cảm thấy không ổn, lập tức lao ra ngoài.

Đập vào mắt họ là cảnh chiếc xe tải lớn đang lao thẳng về phía Phó Siêu!

Loading...