Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 636: Mục tiêu Đại học Bắc Kinh

Cập nhật lúc: 2025-08-28 11:33:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pnusGzWm9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm nay Quý Kiến Quân dự định, đợi kỳ nghỉ hè qua , khi công việc bớt bộn bề, sẽ đích qua đó xem xét tình hình. Dẫn theo cha nuôi cùng qua đó, còn Tiểu Cát Cát nữa, cũng cần qua đó thủ tục nhập hộ khẩu. Thời điểm tháng bảy bận rộn, lượng khách du lịch tới lui quả thật hề ít. Đến tháng tám thì phần đỡ hơn một chút, song vẫn nườm nượp du khách kéo về. Vẫn bận rộn đến khi kỳ nghỉ hè kết thúc, cơn sốt nghỉ hè trôi qua, Quý mới coi như rảnh rang đôi chút.

Trong hai tháng chạy đôn chạy đáo liên tục ngừng nghỉ, quả thực khiến thấm mệt.

cũng , lợi nhuận thu về cũng cực kỳ khả quan, tiền bạc thu rủng rỉnh.

Anh dựng mười quầy thịt nướng ở bên hồ chứa, treo đèn điện sáng choang. Các loại gia vị đầy đủ, thứ gì cũng bán, thị trường bên ngoài bán món gì, cũng bày bán y như thế, ăn phát đạt vô cùng.

Ngoài , còn bán thêm nhiều thứ khác, ví như tôm sông, cá mà tự tay câu thì tính tiền, nhưng nếu mua thì trả tiền.

Có cả các loại rau củ như cà tím, ngô, hẹ, vân vân, tất thảy đều mua. Những thứ đều bán đúng giá thị trường. Ngoài còn cánh gà, thật sự là, mười quầy thịt nướng lúc nào cũng chật kín . Việc ăn thuận buồm xuôi gió. Khách đến , ai nấy đều kiên nhẫn chờ đợi đến lượt, hoặc vui vẻ chung bàn, cùng nướng thịt, cùng ăn uống cho thêm phần xôm tụ.

Bởi vì là buổi tối, cho nên Quý Kiến Quân bèn gọi Quý Kiến Hà, chú Trân Kiến Thụ, và cả Tô An Bang, tổng cộng ba , qua bên đó trợ giúp việc buôn bán.

Lúc trở về, sẽ tổ chức thành từng nhóm nhỏ, dẫn khách du lịch về làng.

Tuy rằng cơ bản hề xảy sự cố bất trắc nào, nhưng chẳng ai dám chắc sẽ rủi ro nào ập đến, nên theo đoàn. Nếu phát hiện ai tự ý lẻ một , thì sẽ phạt gấp mười tiền vé khu hồ.

Lúc khỏi hồ chứa, cũng đủ ba trở lên mới phép rời khỏi.

Tuy rằng quy củ khá nhiều, nhưng đối với quy định như , đều hoan nghênh và vui vẻ chấp nhận, bởi vì những quy định đó chẳng là để đảm bảo an cho chính họ ? Khu hồ chứa bên cũng chỉ mở cửa đến chín giờ rưỡi tối, đó dọn dẹp sạp hàng trở về nhà.

Quý Kiến Quân nhẩm tính, về nhất định sắp xếp thêm vài điểm nướng thịt. Mười điểm nướng thịt đủ đáp ứng nhu cầu. Hơn nữa, các điểm nướng thịt hiện tại cũng còn vài phần thiếu sót, quá đỗi đơn sơ, tẻ nhạt. Có điều bây giờ thì cần vội. Chờ hai năm nữa, đến lúc đó mới xem xét tình hình phát triển .

Nếu thuận lợi, sẽ bố trí mở rộng thêm. nếu thể xây một lò nướng gà ở bên thì mấy. Trước khi còn ở đơn vị bộ đội, ở đó một đầu bếp món gà nướng lò, một món ngon tuyệt đỉnh. Anh Quý từng dịp thưởng thức một , chỉ một chiếc đùi gà thôi mà đến giờ vẫn còn nhớ mãi cái mùi vị . Thế nhưng xuất ngũ ngần năm trời, sợ rằng khó mà liên lạc .

Sau khi bước tháng Chín, lũ trẻ đều bắt đầu học. Vào ngày Rằm tháng Chín, Quý Kiến Quân dẫn theo ông Trương cùng Tiểu Cát Cát lên Bắc Kinh. Chuyến chủ yếu là để giấy tờ hộ khẩu, ngoài còn ghé qua xem tình hình kinh doanh của hai cửa hàng. Bây giờ Tiểu Cát Cát cai sữa, thằng bé cai từ tháng . Dù đến xé ruột xé gan, nhưng cũng chỉ một ngày. Ngày hôm , Tô Đan Hồng bôi chút ớt lên đầu ti nên thằng bé cũng thích b.ú nữa, liền ôm bình sữa mút chùn chụt, trông thật thích.

Lần theo cha lên Bắc Kinh, thằng bé tỏ vui lắm.

Quý Kiến Quân ở Bắc Kinh ba ngày. Chủ yếu là đưa ông Trương thăm mấy đồng nghiệp cũ của ông , đến mấy lận.

Số mật ong mang theo đều biếu tặng cho họ. Ban đầu, mấy đồng nghiệp cũ cũng chút hoài nghi, lo rằng ông Trương lừa.

khi thấy ông Trương trông trẻ trung hơn hẳn so với mấy năm , thể cường tráng rắn rỏi, họ mới dần yên tâm.

Một vị phó viện trưởng, đồng nghiệp cũ của ông, mời ông kiểm tra sức khỏe miễn phí. Tất cả các chỉ khi kiểm tra đều khiến vị phó viện trưởng vô cùng kinh ngạc và ngưỡng mộ.

"Trông ông trẻ nhiều so với hồi còn công tác ở quê. Mấy năm nay ông ăn gì mà giữ sức khỏe thế?" Các ông bạn già hỏi ông.

Ông Trương vẻ bí hiểm, rằng chuyện nào ngày ba bữa ăn uống gì cũng . Chỉ là nhờ khí trong lành và điều kiện sống ở nông thôn mà ông mới như . Mặt khác, ông úp mở khoe rằng đứa cháu trai nuôi sự dạy dỗ của ông, năm nay thi cấp ba đạt thành tích đầu huyện, chỉ thiếu một điểm nữa là đạt điểm tuyệt đối!

Vị đồng nghiệp cũ đang việc tại Đại học Bắc Kinh liền , nếu thằng bé thi đậu đây, ông nhất định sẽ chăm sóc, giúp đỡ cho nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-636-muc-tieu-dai-hoc-bac-kinh.html.]

Ông Trương cũng đồng ý.

Quả thực, ông vẫn luôn mong Quý Phúc sẽ thi đỗ Đại học Bắc Kinh.

Quý Kiến Quân thì chút do dự, mấy chắc chắn. Sau khi khỏi đó, liền : "Cha nuôi, mục tiêu Đại học Bắc Kinh quá cao ?"

Cả huyện của họ cho đến nay, từng ai thi đậu Đại học Bắc Kinh. Chẳng những huyện họ, ngay cả huyện bên cạnh cũng . Duy chỉ thành phố Giang Thủy cách chỗ khá xa, thì quả thật từng thi đỗ.

"Cao gì mà cao. Đại học Bắc Kinh là thích hợp nhất với Nhân Nhân , Nhân Nhân chắc chắn sẽ thi đỗ." Ông Trương .

Ông vô cùng tự hào và tin tưởng năng lực của đứa cháu trai cả .

Sau khi ông Trương và Quý Kiến Quân xong giấy tờ hộ khẩu cho Tiểu Cát Cát, hai liền trở về.

Những đồng nghiệp cũ giờ đây cũng yên tâm.

Nhìn thấy ông Trương sống , sống mạnh khỏe như , cho dù tài sản cho Quý Kiến Quân, thì ? Tất cả đều chẳng khác nào để vị đồng nghiệp cũ là ông Trương an dưỡng tuổi già.

Hơn nữa, theo lời ông Trương, đứa con trai nuôi Quý Kiến Quân quả thực hề để tâm đến nhà cửa tài sản của ông.

Bởi vì bản cũng tài sản riêng, còn sở hữu mấy cửa hàng, là một của ăn của để, nên thực sự thiếu những thứ .

Nói tóm , thấy ông Trương mạnh khỏe và sung túc như , các đồng nghiệp cũ của ông đều vô cùng yên tâm.

Trong mấy ngày ông Trương và Quý Kiến Quân Bắc Kinh, việc ở thị trấn đều do Quý Phúc quán xuyến. Giờ đây Quý Phúc thực sự thể tự quản lý . Năm nay bé mới học lớp mười mà chiều cao chạm mốc một mét tám.

Lại là con trai, đương nhiên chẳng sợ. Mấy em cứ ở cùng , vấn đề gì .

Ấy mà ông Trương vẫn chút lo lắng. Sau khi trở về, ông nghỉ ngơi chút nào, hơn sáu giờ liền gọi xe trực chỉ thị trấn. Chỉ khi thấy mấy đứa nhóc vẫn nhảy nhót tung tăng như ngày, ông mới thực sự yên lòng. Sau đó, ông mang quà vặt từ Bắc Kinh về cho lũ nhỏ, nào là bánh nếp nhân ngọt, kẹo mềm Bắc Kinh, bánh ngọt tám loại trứ danh.

Quý Kiến Quân cũng mua về cho gia đình một phần. Tổng cộng hai gói lớn, nhưng Tô Đan Hồng mấy hứng thú, chỉ nếm thử một cái nhường hết cho .

"Cây hoa quế ở nhà trọ chín, bảo em đó hái." Tô Đan Hồng .

Cô định bánh hoa quế để ăn. Cô vẫn thích tự tay bánh ngọt theo khẩu vị của nhất. "Em trông Cát Cát , mai sẽ hái", Quý Kiến Quân liền .

Tiểu Cát Cát mấy ngày gặp , mà thằng bé hề quên mặt cô. Vừa về đến nhà líu ríu bám riết lấy , khiến Tô Đan Hồng vui mừng khôn xiết.

Thật uổng công thương yêu thằng bé .

"Anh đặt thêm một ít hộp giấy nữa nhé, em thêm bánh đưa lên thành phố Đại học bán." Tô Đan Hồng dặn dò Quý Kiến Quân.

Chớp mắt một cái, Trung Thu sắp đến. dịp mang bánh lên thành phố Đại học bán, cũng coi như một món quà biếu.

Loading...