Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 990

Cập nhật lúc: 2025-03-14 22:06:42
Lượt xem: 7

Hiện tại, Hứa An Hoa đang dẫn người đi tìm kiếm, vụ án mất tích của Thanh Thanh vẫn chưa có manh mối.

Tuy hơi thất vọng, nhưng Tần Chiêu Chiêu đã lường trước tình huống này. Nếu kẻ bắt cóc cố tình giấu đứa trẻ, thì không thể tìm thấy ngay được.

Cô đưa mẹ Giang đến đây chính là để cảnh sát trực tiếp nói cho bà ta biết hậu quả nghiêm trọng của việc bắt cóc trẻ em. Nếu thực sự là bà ta, có thể bà ta sẽ sợ mà khai ra.

Quả nhiên, cảnh sát nhấn mạnh:

"Bắt cóc trẻ em là trọng tội, không chỉ ngồi tù mà có khi còn bị xử bắn!"

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Nhưng trái với mong đợi, mẹ Giang chẳng những không lo lắng mà còn phụ họa theo:

"Không thể chỉ ngồi tù, phải xử b.ắ.n mới hả giận!"

Rồi bà ta quay sang Tần Chiêu Chiêu, hạ giọng nói từng chữ:

"Tần Chiêu Chiêu, tôi biết cô là người chính trực. Nhưng tôi vẫn khuyên cô đừng tùy tiện tin người khác. Tôi dám chắc vụ mất tích của Thanh Thanh có liên quan đến cô con dâu mới của Lục Phi – Vương Tuệ Lan!"

“Các anh nên bắt mẹ kế của cháu gái tôi, chính là người phụ nữ tên Vương Tuệ Lan.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/990.html.]

Mẹ Giang nói như vậy, nghĩa là Thanh Thanh thật sự không phải do bà ta đưa đi?

Lời nói này khiến Tần Chiêu Chiêu càng thêm lo lắng. Nếu không phải mẹ Giang, vậy thì Thanh Thanh đang ở đâu? Là bị ai đó lừa đưa đi hay đã rơi vào tay bọn buôn người? Dù khả năng nào xảy ra, tình cảnh của con bé cũng vô cùng nguy hiểm.

Mục đích dọa dẫm mẹ Giang của cô hoàn toàn thất bại. Ở đây đôi co nữa cũng chẳng ích gì. Muốn công an thẩm vấn bà ta, trước tiên phải đợi tin tức từ Vương Tuệ Lan. Nhưng trước đó, cô buộc phải đưa người phụ nữ này đến bệnh viện. Cô biết rõ mẹ Giang không có vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng nếu không kiểm tra, sau này bà ta sẽ lấy cớ để bám riết không tha.

Trong khi đó, Vương Tuệ Lan đã đến cổng nhà máy thực phẩm Thắng Lợi. Lúc này, công nhân đã tan ca gần hết. Nhà máy có căn tin, nhưng phần lớn người lao động có gia đình đều về nhà ăn cơm. Dẫu vậy, việc đó không ảnh hưởng đến chuyện cô tìm hiểu tin tức.

Mẹ Giang là nhân viên lâu năm, không thể nào bảo vệ lại không biết bà ta.

Cô bước nhanh đến phòng bảo vệ.

Bên trong, một bảo vệ đội mũ lưỡi trai đang ngồi sau bàn, vừa ăn cơm vừa xem tờ báo cũ. Ở thời điểm này, bộ phận bảo vệ có quyền hạn rất lớn, gần như ngang với công an. Những nhà máy quốc doanh quy mô lớn thường xảy ra mâu thuẫn giữa công nhân, thậm chí còn có đánh nhau, trộm cắp, mọi chuyện đều do bảo vệ giải quyết trước tiên.

Vương Tuệ Lan hơi e dè, nhất là khi người bảo vệ này cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng, khiến cô không dám đến gần. Nhưng vì Thanh Thanh, cô buộc phải hỏi.

“Chào đồng chí.”

Người bảo vệ ngẩng đầu, ánh mắt bình thản lướt qua gương mặt căng thẳng của cô gái trước mặt.

“Cô tìm ai?”

Loading...