Lúc này, trong đám đông cũng có người lên tiếng:
"Những gì cô ấy nói giống với những gì tôi nghe thấy!"
Mẹ Giang không ngờ sau một hồi khóc lóc kể khổ mà vẫn có người tin lời của Tần Chiêu Chiêu.
Bà ta nghiến răng, ánh mắt lóe lên tia gian xảo, đột nhiên chỉ tay thẳng vào Vương Tuệ Lan, giọng the thé:
"Nhưng các người không biết sự thật đâu! Cô ta không phải mẹ ruột của cháu gái tôi mà chỉ là mẹ kế thôi!
Năm xưa, con gái tôi bị đám người nhà họ bức ép đến mức phải nhảy sông tự tử. Bây giờ cháu gái tôi cũng mất tích, chắc chắn là bị người đàn bà ác độc này hãm hại!
Cô ta đang mang thai, muốn con ruột mình được sống sung sướng nên ra tay hại c.h.ế.t con bé!"
Lời vừa dứt, đám đông xôn xao hẳn lên.
Ban đầu, nhiều người còn tin tưởng Tần Chiêu Chiêu và Vương Tuệ Lan. Nhưng khi nghe thấy hai chữ "mẹ kế", thái độ lập tức thay đổi.
Xưa nay, những câu chuyện mẹ kế ngược đãi con chồng vốn không thiếu. Trong tiềm thức của họ, mẹ kế đồng nghĩa với độc ác, lòng dạ nham hiểm.
"Trời ơi, mẹ kế à?"
"Loại người này làm sao mà tốt được! Vì đứa con trong bụng mà ra tay với đứa trẻ khác, đúng là thất đức!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/987.html.]
"Nên đưa ngay đến đồn công an, để người ta điều tra rõ ràng!"
Lời bàn tán xôn xao, những ánh mắt nghi kỵ, phẫn nộ bắt đầu hướng về phía Vương Tuệ Lan.
"Đúng rồi, cứ đưa đến công an!"
"Đưa đến công an đi!"
Nhiều người xung quanh tỏ ý đồng tình, bắt đầu xôn xao. Một số người còn định giúp mẹ Giang kéo Tần Chiêu Chiêu và Vương Tuệ Lan đến đồn công an.
Mẹ Giang thấy dư luận nghiêng về phía mình, trong lòng vô cùng đắc ý. Nhưng bà ta không thực sự muốn đưa chuyện này đến công an, đó chưa bao giờ là mục đích của bà ta. Cái bà ta cần… là tiền.
Giả vờ tỏ ra rộng lượng, bà ta mềm giọng:
"Chỉ cần hai cô nói cho tôi biết Thanh Thanh đang ở đâu, tôi sẽ không báo công an, cũng không để họ bắt các cô."
Trong lòng Vương Tuệ Lan ngập tràn lo lắng cho Thanh Thanh, lại bực tức vì người phụ nữ này cứ bám lấy họ mà đổi trắng thay đen.
Cô gằn giọng: "Tôi đã báo công an ngay từ đầu rồi. Hiện tại, họ đang toàn lực tìm kiếm Thanh Thanh. Nếu bà là người đưa con bé đi, tôi khuyên bà nên trả lại trước khi công an tìm ra. Như vậy, gia đình tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm của bà. Nhưng nếu bà cứ cố chấp... đợi đến khi sự thật phơi bày, tôi nhất định sẽ làm mọi cách để kiện bà đến cùng!"
Một câu nói của Vương Tuệ Lan khiến toàn bộ lời lẽ của mẹ Giang trở nên vô nghĩa.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Mặt bà ta tái mét, đôi mắt tràn đầy phẫn nộ, thân thể run lên vì tức giận.
Lúc mới gặp, bà ta cứ tưởng hai người này dễ bắt nạt, không ngờ lại cứng rắn như vậy!