Nghe vậy, mặt mẹ Giang lập tức trầm xuống.
"Ý cô là gì? Các cô để mất Thanh Thanh rồi lại đến đây tìm tôi? Thật vô lý! Nếu tôi đưa cháu đi, lẽ nào tôi không nói với các cô?"
Dứt lời, bà ta quay phắt sang Vương Tuệ Lan, ánh mắt sắc bén như dao.
"Cô đã làm gì với cháu ngoại tôi?"
Vương Tuệ Lan không ngờ bà ta lại đổ tội cho mình, vội vã xua tay: "Thanh Thanh chỉ chơi trong khu nhà, không hề ra ngoài. Có người đã lén trà trộn vào khu, lén đưa bé đi."
"Láo toét! Khu nhà có bảo vệ, người lạ đâu dễ vào? Dù có vào cũng phải đăng ký danh tính!" Giọng mẹ Giang the thé. "Nhất định cô đã hại cháu ngoại tôi rồi! Đồ đàn bà độc ác! Quả nhiên mẹ kế thì chẳng có ai tốt đẹp! Lục Phi là kẻ bạc tình hại c.h.ế.t con gái tôi, chưa đầy một năm đã cưới người mới. Giờ con gái tôi mất, đến cháu ngoại tôi cũng bị các người làm mất tích!
Cô muốn vu oan cho tôi chứ gì? Tôi đánh c.h.ế.t cô!"
Vừa dứt lời, bà ta lao thẳng đến Vương Tuệ Lan, giơ tay định tát cô ấy.
Tần Chiêu Chiêu phản ứng cực nhanh, lập tức đẩy bà ta ra.
Vương Tuệ Lan đang mang thai, cô tuyệt đối không thể để bà ta làm tổn thương cô ấy.
Mẹ Giang bị đẩy lùi mấy bước, suýt ngã xuống đất.
Bà ta trợn mắt nhìn Tần Chiêu Chiêu, ánh nhìn đầy tức giận và sững sờ. Người đi đường bắt đầu ngoái lại, tò mò bàn tán.
Bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, mẹ Giang cảm thấy vô cùng mất mặt.
Bà ta vốn đã chẳng ưa gì Tần Chiêu Chiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/985.html.]
Lúc con gái bà ta—Giang Tâm Liên—còn sống, đã từng than phiền rằng mẹ chồng Dư Hoa quá chiều chuộng Tần Chiêu Chiêu, đến mức bà ấy coi cô như con gái ruột, còn con gái bà ta thì như người ngoài.
Bây giờ, bà ta—một bậc bề trên—lại suýt bị Tần Chiêu Chiêu đẩy ngã ngay giữa phố. Nhục nhã biết bao!
Tệ hơn nữa, cuộc sống của bà ta đang rơi vào cảnh túng quẫn.
Dương Thúy Thúy—cô con dâu đang mang thai—ăn uống như hổ đói, không có món gì là không đòi hỏi. Trong khi đó, tiền lương ít ỏi của bà ta phải gánh cả gia đình bốn người.
Trước đây, khi Tâm Liên còn sống, mỗi tuần bà ta còn được ăn một bữa thịt. Nhưng giờ thì sao? Đến miếng đậu phụ còn phải đắn đo.
Để tiết kiệm, mỗi ngày tan làm, bà ta đều ra chợ nhặt rau thừa.
Sống như vậy quá ngột ngạt.
Bà ta cần tiền.
Nhìn Tần Chiêu Chiêu quần áo đẹp đẽ, trong đầu bà ta lóe lên một ý tưởng.
Mẹ Giang bỗng ngồi phịch xuống đất, ôm n.g.ự.c khóc ầm ĩ.
"Ối trời ơi! Mọi người nhìn đi! Tần Chiêu Chiêu đánh tôi! Cô ta bắt nạt một người già khốn khổ như tôi! Cô ta còn muốn cướp cháu ngoại của tôi nữa!"
Bà ta vừa gào khóc, vừa đập tay xuống đất, diễn xuất vô cùng nhập tâm.
Tần Chiêu Chiêu c.h.ế.t lặng nhìn màn kịch trước mắt, không thể tin nổi bà ta lại giở trò này ngay giữa ban ngày.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Bà ta mới ngoài bốn mươi, sức vóc vẫn còn khỏe mạnh, không thể nào chỉ một cú đẩy nhẹ mà đã ngã lăn ra được.
"Bà đừng có vu khống! Rõ ràng là bà định đánh người trước, tôi chỉ đẩy ra để tự vệ thôi."