Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/pSEIB0p5RM
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngồi xe một lúc, họ đến đầu con hẻm nơi bà ngoại Thanh Thanh sống. Hẻm khá hẹp, tài xế xe ba gác ngần ngại không muốn chạy vào vì sẽ khó quay đầu. Muốn đi ra, hắn phải chạy vòng thêm một đoạn, mà tiền công chẳng đáng bao nhiêu.
Tần Chiêu Chiêu hiểu chuyện, liền trả tiền rồi đỡ Vương Tuệ Lan xuống xe, dẫn cô ấy vào hẻm.
Bên trong, mấy đứa trẻ con đang chơi đùa, chạy tới chạy lui. Tần Chiêu Chiêu sợ có đứa nào không để ý mà va phải Vương Tuệ Lan, nên khẽ nghiêng người che chắn cho cô ấy.
Cuối cùng, họ cũng đến trước cửa nhà bà ngoại Thanh Thanh.
Cánh cửa lớn đóng chặt.
Một chiếc khóa sắt móc ngay giữa, lặng lẽ phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng Vương Tuệ Lan lập tức bị dập tắt, sắc mặt cô trắng bệch.
"Chị Chiêu Chiêu, không có ai ở nhà sao?" Giọng cô run run.
Tần Chiêu Chiêu cũng nhíu mày, cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Bây giờ đã gần mười một giờ trưa. Lẽ ra đây phải là lúc cơm nước chuẩn bị xong, khói bếp tỏa ra từ các căn nhà trong hẻm. Nhưng cửa nhà này lại đóng kín mít, không có một chút dấu hiệu nào của sự sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/982.html.]
Rõ ràng là bất thường.
Nhà Giang Tâm Liên chỉ có mẹ cô ta là có công việc ổn định. Em trai có một công việc tạm bợ, không kiếm được bao nhiêu. Bố và em dâu Dương Thúy Thúy thì không làm gì cả, chỉ ở nhà suốt ngày. Một gia đình như vậy, thời điểm này không thấy ai ở nhà, thực sự rất lạ.
"Không có ai ở nhà thì càng đáng nghi hơn." Cô trầm giọng.
Vương Tuệ Lan không hiểu: "Sao chị lại nói vậy?"
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Tần Chiêu Chiêu không trả lời ngay, mà chậm rãi phân tích: "Giờ này nhà nào chẳng nấu cơm, chỉ riêng nhà họ khóa cửa kín mít. Em không thấy kỳ lạ sao?"
"Có thể họ đưa con đi chơi thì sao? Không ở nhà, ăn ngoài cũng là chuyện bình thường mà."
Tần Chiêu Chiêu lắc đầu: "Không, em không hiểu tình hình nhà họ."
Cô hít một hơi rồi tiếp tục: "Nhà họ bốn người, chỉ dựa vào một mình bà ngoại Thanh Thanh kiếm tiền. Con trai bà ta có công việc tạm thời, tiền lương ít ỏi chẳng đáng bao nhiêu. Trước đây, khi Giang Tâm Liên còn sống, mỗi tháng cô ấy đều phải dành hơn nửa số lương để trợ giúp gia đình. Nhưng bây giờ, cả nhà bốn người đều là người trưởng thành, ba trong số đó lại không làm ra tiền mà vẫn tiêu xài phung phí. Miễn cưỡng sống qua ngày đã là may lắm rồi."
"Chị có chắc không?" Vương Tuệ Lan lộ vẻ ngờ vực.
"Còn nhớ lúc Tâm Liên còn sống không? Bố mẹ cô ấy chưa từng đưa con ra ngoài ăn, còn suốt ngày ca thán Á Á và Thanh Thanh là lũ con gái vô dụng." Giọng Tần Chiêu Chiêu trầm xuống. "Một gia đình như vậy, bây giờ lại có thể dắt con ra ngoài ăn sao? Không hợp lý."