Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 962
Cập nhật lúc: 2025-03-14 10:07:14
Lượt xem: 37
Ở Hải Thị, Tần Chiêu Chiêu đã nhiều lần gọi điện cho Lục Trầm nhưng không thể liên lạc được.
Điều này không có gì lạ, bởi những khu vực miền núi như Đông Lăng, điện áp vốn không ổn định, hơn nữa năm nay tuyết lại rơi dày hơn bình thường, theo như Lục Trầm đã viết trong thư.
Nhưng dù hiểu là vậy, lòng cô vẫn không khỏi bất an.
"Không gọi được à?" Dư Hoa bước tới, thấy cô gọi mấy lần mà không ai bắt máy thì tò mò hỏi.
"Tuyết lớn quá, chắc đường dây gặp vấn đề rồi ạ." Tần Chiêu Chiêu cố giữ giọng điệu bình thản, không muốn mẹ chồng phải lo lắng.
Dư Hoa gật đầu. Bà hiểu rõ tình hình ở nơi con trai mình đóng quân. Đông Lăng không chỉ khắc nghiệt vì thời tiết, mà còn vì vị trí đặc biệt của nó – nơi biên giới đầy rẫy nguy hiểm. Dù luôn lo lắng cho con, nhưng từ lâu bà đã học cách chấp nhận và ủng hộ quyết định của anh.
Huống hồ, Lục Trầm sắp được điều chuyển về Hải Thị, chỉ cần không có chuyện gì bất trắc xảy ra trước khi anh rời đi, bà sẽ có thể an tâm phần nào.
"Ừ, tuyết lớn thế thì đường dây bị hỏng cũng là chuyện thường. Có lẽ điện cũng không có đâu. Thôi, để sáng mai xem sao."
Tần Chiêu Chiêu gật đầu, thu dọn đồ rồi quay về phòng chăm con.
Khi Lục Quốc An về nhà, vừa đặt mình xuống sofa chưa được bao lâu thì Dư Hoa đã bước tới, ngồi bên cạnh, thấp giọng hỏi:
"Lúc nãy Chiêu Chiêu gọi cho Lục Trầm mà không được. Ông biết tình hình bên đó thế nào không? Tôi cứ thấy lo lo. Nếu có thể, ông tìm hiểu xem cụ thể ra sao đi, không có tin tức gì, tôi không ngủ nổi mất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/962.html.]
Lục Quốc An trầm ngâm giây lát rồi đáp:
"Tôi có nghe nói một chút. Cả thành phố Đông Lăng đang mất điện, tuyết rơi dày đặc, giao thông bị phong tỏa. Việc vận chuyển vật tư vào đó rất khó khăn, đường dây điện thoại gặp sự cố cũng là bình thường.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Nhưng bà cũng đừng quá lo. Mấy ngày trước vừa có một chuyến hàng tiếp tế được đưa vào, ít nhất về mặt sinh hoạt, họ sẽ không gặp vấn đề lớn. Chỉ có điều năm nay lạnh hơn mọi năm, nhiều chiến sĩ đã bị tê cóng.
Lục Trầm còn nhờ tôi tìm cách kiếm một lô dầu chống đông, nhưng thứ này giờ hiếm quá, không thể gom được số lượng lớn. Tôi cũng đang đau đầu đây."
Dư Hoa nghe xong, lòng càng nặng trĩu. Nếu Lục Trầm đã phải nhờ bố tìm cách, chứng tỏ tình hình không hề đơn giản.
"Bây giờ đang giữa mùa đông, các đơn vị quân đội trên cả nước đều cần vật tư này. Số lượng ít ỏi chẳng thấm vào đâu, thật sự rất khó kiếm."
Tần Chiêu Chiêu đang bế con bước ra từ phòng, vừa đúng lúc nghe được cuộc trò chuyện của họ.
Ánh mắt cô khẽ động. Gia đình cô có một công thức gia truyền làm thuốc trị cước đóng băng bằng thảo dược, hiệu quả vô cùng tốt. Chỉ cần bôi lên vết thương chưa bị rỉ mủ hay lở loét, ba ngày đã thấy hiệu quả rõ rệt.
Nếu vết thương đã sưng đỏ hay tổn thương nặng, thuốc có thể giúp tiêu viêm, giảm đau, thúc đẩy tái tạo da, tối đa một tuần là hồi phục.
Kiếp trước, thuốc trị cước đông lạnh của nhà họ Tần rất nổi tiếng, vào mùa đông hầu như gia đình nào cũng có sẵn một lọ trong nhà.
Nếu có đủ nguyên liệu, cô hoàn toàn có thể giúp Lục Trầm giải quyết vấn đề này.
Người đầu tiên cô nghĩ đến – là Trọng Dương.