Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 960

Cập nhật lúc: 2025-03-14 10:06:34
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Vương gật đầu, nhưng vẫn lặng lẽ đi lấy một chậu sắt cùng vài thanh củi khô đã chuẩn bị sẵn. Củi này là từ gỗ rừng trên núi, được đốn xuống, chẻ nhỏ rồi cất trữ từ tháng Chín để dùng cho mùa đông kéo dài.

Ngoài củi, doanh trại cũng nhận được một ít than, nhưng số lượng có hạn, phải tiết kiệm tối đa. Năm nay tuyết rơi nhiều, đường vận chuyển vật tư bị tắc nghẽn liên tục. Họ mất hàng ngày để dọn tuyết mở lối cho tàu tiếp tế, nhưng chỉ sau một đêm, tuyết lại phủ dày như chưa từng có ai đi qua.

Lục Trầm và Tiểu Vương loay hoay một lúc mới đốt được lửa trong chậu sắt. Khói bốc lên dày đặc khiến cả hai ho sặc sụa.

Lục Trầm vừa ho vừa cười khổ:

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

"Khói thế này chắc c.h.ế.t ngạt mất. Tiểu Vương, mở cửa ra cho thoáng đi. Chưa bị đông chết, có khi lại c.h.ế.t ngạt trước."

Tiểu Vương vội vã mở cửa. Gió lạnh kèm tuyết ập vào, suýt chút nữa thổi tắt ngọn lửa trong chậu.

Cậu ta nhanh chóng chắn trước chậu lửa, còn Lục Trầm thì khép cửa lại, chỉ chừa một khe nhỏ để khói thoát ra.

Vài phút sau, căn phòng dần thoáng khí hơn.

Dù đã có lửa, nhiệt độ trong phòng vẫn thấp đến mức hơi thở cũng hóa thành sương trắng. Hai người ngồi sát chậu lửa, xoa xoa hai bàn tay trên ngọn lửa ấm áp, cảm nhận hơi ấm len vào da thịt.

Lục Trầm tháo khăn, mũ, cả người như vừa sống lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/960.html.]

Tiểu Vương ngồi bên cạnh, than thở:

"Doanh trưởng, tuyết thế này thì đến bao giờ mới ngừng? Đèn dầu trong kho sắp hết rồi, e rằng sắp tới đến ánh sáng cũng chẳng còn."

Lục Trầm đứng bên cửa sổ, ánh mắt lặng lẽ dõi theo khung cảnh trắng xóa bên ngoài. Tuyết vẫn không ngừng rơi, từng cơn gió rít lên khe khẽ, len qua những kẽ hở, mang theo hơi lạnh thấm vào tận da thịt. Anh không biết đến bao giờ thời tiết mới dịu lại.

“Không chỉ doanh trại chúng ta mất điện đâu, cả Đông Lăng cũng bị mất. Người ta đang sửa chữa, chắc không lâu nữa sẽ có điện lại.”

Tiểu Vương nghe vậy thì “à” một tiếng, đột nhiên nhớ ra điều gì đó. Cậu ta chạy vào trong phòng, lát sau hớn hở chạy ra, hai tay giơ lên một củ khoai tây và một củ khoai lang, mắt sáng rỡ:

“Doanh trưởng, anh xem tôi có gì này?”

Lục Trầm quay lại, thấy mấy củ khoai thì không giấu nổi sự ngạc nhiên: “Ở đâu ra thế?”

“Bác sĩ Dương ở Sở Y Vụ đưa cho tôi. Anh ấy bảo lúc nào rảnh thì nướng ăn, khoai này ngọt lắm.”

Lục Trầm nhướng mày, bước đến gần Tiểu Vương, tò mò hỏi: “Dương Khang lấy ở đâu vậy?”

Tiểu Vương đặt hai củ khoai lên bàn, cười đáp: “Anh ấy bảo có một người dân trong núi tặng sau khi được anh ấy chữa bệnh. Trong phòng vẫn còn sáu, bảy củ nữa.”

Doanh trại có bác sĩ, những người dân trong núi thường tìm đến khi có bệnh mà không thể tự chữa. Họ không lấy phí khám, đôi khi còn hỗ trợ thuốc men, nên người dân biết ơn lắm. Có người mang gạo, người cho ít rau, có người lại mang khoai, trái cây tự trồng đến tặng.

Loading...