Tần Chiêu Chiêu ngước lên, mỉm cười:
"Con vừa thảo luận với bác ấy nên ra muộn chút. Đây là bệnh viện quân đội, mẹ không cần lo lắng đâu."
"Vậy à?" Dư Hoa gật đầu, vẫn không giấu được sự sốt ruột. "Đề thi khó lắm đúng không?"
Tần Chiêu Chiêu thẳng thắn gật đầu: "Khá khó ạ."
Dư Hoa sợ con dâu buồn, vội trấn an:
"Không sao cả. Có cơ hội thi cùng nhiều trung y xuất sắc như vậy đã là trải nghiệm quý giá rồi. Dù kết quả thế nào, con vẫn còn trẻ, cơ hội vẫn còn nhiều."
Trọng Dương đứng cạnh nãy giờ bỗng chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng chắc chắn:
"Không hẳn đâu. Hôm nay cô ấy làm rất tốt, không hề thua kém những trung y giàu kinh nghiệm khác. Tôi tin rằng cô ấy có khả năng đỗ rất cao."
Dư Hoa nghe vậy, ánh mắt lập tức sáng lên:
"Thật sao? Chiêu Chiêu có cơ hội trúng tuyển à?"
Trọng Dương khẽ gật đầu, vẻ mặt đầy tin tưởng:
"Đương nhiên. Hãy tin vào con mắt nhìn người của tôi. Ba ngày nữa có kết quả, đến lúc đó mọi chuyện sẽ rõ ràng."
Dư Hoa mừng rỡ nhưng Tần Chiêu Chiêu lại điềm đạm hơn. Cô suy nghĩ một lát rồi nói:
"Kết quả chưa công bố thì vẫn chưa thể chắc chắn được điều gì. Còn nhiều yếu tố khác tác động nữa."
Dư Hoa nắm tay cô, dịu dàng khuyên nhủ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/951.html.]
"Thả lỏng đi, đừng nghĩ nhiều. Kết quả thế nào cũng không quan trọng."
Tần Chiêu Chiêu gật đầu, môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ. Cô hạ giọng, vẻ tinh nghịch:
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
"Mẹ yên tâm, con không căng thẳng đâu. Ngược lại, hôm nay con thấy rất vui vì đã khiến Mã Xuân Thắng mất mặt. Ông ta chắc chắn không thể vào được bệnh viện này."
Dư Hoa ngạc nhiên:
"Mã Xuân Thắng? Là ai vậy?"
Chợt nhớ ra, bà hỏi tiếp:
"Có phải người từng gây khó dễ cho con không?"
Tần Chiêu Chiêu bật cười:
"Chính xác là ông ta. Lúc đầu con cứ tưởng ông ta giàu kinh nghiệm, y thuật không tệ, ai ngờ chỉ là một tên lang băm."
Cô hào hứng kể lại:
"Trong phần thi chẩn đoán, mỗi thí sinh phải bắt mạch để xác định bệnh của bệnh nhân. Bệnh nhân hôm đó bị khí hư, tỳ dương hư và béo phì do đờm thấp.
Vậy mà khi bắt mạch, nghe bệnh nhân nói dạo gần đây kinh nguyệt không đều, Mã Xuân Thắng lập tức phán rằng cô ấy có thai dẫn đến béo phì!"
Dư Hoa tròn mắt: "Trời đất! Thật sao?"
"Vâng!" Tần Chiêu Chiêu gật đầu, giọng không giấu nổi vẻ hả hê. "Bệnh nhân là một cô gái chưa từng có bạn trai, nghe vậy thì đỏ mặt tức giận, mắng ông ta là lang băm ngay tại chỗ. Ban giám khảo lập tức loại ông ta khỏi kỳ thi, nhưng ông ta vẫn nài nỉ được tiếp tục."
Ngừng một chút, cô nhún vai:
"Kết quả, suốt kỳ thi, ông ta chỉ chẩn đoán đúng duy nhất một trường hợp. Có thể coi là kém cỏi nhất trong tất cả các thí sinh hôm nay. Với thành tích như vậy, chắc chắn không có cơ hội vào bệnh viện này rồi."