Tần Chiêu Chiêu nhếch môi cười, giọng đầy ẩn ý: "Ông Tần, tuổi ông cũng đã cao, đừng nên xúc động quá mà tổn hại sức khỏe. Chẳng may lại phải nhập viện, không chỉ bản thân ông khổ mà còn tốn tiền chữa trị, thực sự không đáng đâu."
Bà cụ Tần thấy ông cụ tức giận đến mức mặt đỏ bừng, vội lên tiếng hòa giải: "Chiêu Chiêu, đừng chọc ông nội nữa. Chúng ta giải quyết chuyện này cho xong đi."
Thời tiết bên ngoài lạnh lẽo, Tần Chiêu Chiêu cũng không muốn kéo dài thêm: "Được thôi, vậy mời mọi người vào nhà."
Bà cụ Tần chần chừ: "Con định dẫn mọi người vào nhà sao?"
"Nếu mọi người thích đứng ngoài trời lạnh thì tùy." Cô nhún vai. "Hôm nay gió Tây Bắc thổi mạnh, đứng lâu một chút là mặt tê cóng ngay."
Họ chưa từng đến nhà chồng của Tần Chiêu Chiêu, cũng chưa từng bước vào khu gia đình quân nhân. Ngày cưới cô chỉ tổ chức ở nhà hàng, ăn xong thì về thẳng nhà chồng.
Bà cụ Tần rùng mình, quay sang Tần Thành: "Lạnh thế này, vào nhà đi."
Tần Thành gật đầu. Thấy vậy, ông cụ Tần dù không muốn cũng bị con trai kéo đi theo.
Vừa bước vào khu nhà, họ đã chạm mặt cụ Nhậm – người hàng xóm lớn tuổi sống cạnh nhà Tần Chiêu Chiêu. Cụ đang ngồi trước cửa, vừa thấy cô liền tươi cười hỏi: "Chiêu Chiêu, hôm nay nhà có khách à?"
Tần Chiêu Chiêu lễ phép chào: "Cụ Nhậm, đây là ông bà nội và chú hai của cháu ạ."
Cụ Nhậm nheo mắt nhìn họ một lượt, giọng đầy ẩn ý: "Ồ, thì ra là người thân của con! Mà lạ nhỉ, trước giờ chẳng thấy ghé thăm bao giờ. À mà này, gần đây có người tung tin đồn thất thiệt về con, may mà công an đã bắt được rồi. Mọi người có biết ai làm chuyện đó không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/939.html.]
Bà cụ Tần và Tần Thành lập tức biến sắc, ông cụ Tần cũng cứng đờ cả người.
Trong khu này, ai cũng biết tin đồn là do Tạ Ái Phương – vợ của Tần Thành – tung ra, hơn nữa bà ta đã bị bắt. Tin tức này được lan truyền nhanh chóng nhờ thím Lý và những người đồng hương của bà ấy.
Bà cụ Tần đành miễn cưỡng cười gượng: "Kẻ vu khống thì phải chịu hậu quả thôi."
Cụ Nhậm cười ha hả, giọng có chút châm biếm: "Phải đó! Những kẻ tâm địa xấu xa thì nên bị trừng trị nghiêm khắc, đỡ gây họa cho xã hội."
Mặt bà cụ Tần đỏ bừng, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Tần Chiêu Chiêu mỉm cười, lịch sự nói: "Cụ Nhậm, cháu còn chút chuyện phải giải quyết, không thể nói chuyện lâu với cụ được ạ."
Cụ Nhậm gật đầu: "Ừ, con cứ làm việc của mình đi."
Tần Chiêu Chiêu dẫn đầu, mấy người nhà họ Tần lặng lẽ theo sau, bước vào nhà họ Lục.
Bầu không khí trong nhà nghiêm túc và uy nghiêm. Nhà hai tầng, tường xây bằng đá xanh, trên cửa chính gắn một ngôi sao đỏ năm cánh.
Vừa bước vào, ông cụ Tần lập tức thấy Tần Trung và Lý Lệ Hoa đã có mặt, cơn giận trong lòng lại bùng lên. Ông chỉ thẳng tay vào Tần Trung, lớn tiếng quát:
"Mày cứ để mặc con gái mày đối xử với tao và mẹ mày thế này hả? Hay là từ lâu mày đã nhắm đến căn nhà của tao? Ngoài miệng thì nói không cần, nhưng trong lòng lại tìm cách lấy về đúng không?"