Tần Trung khẽ gật đầu:
"Tôi hiểu rồi, không cần bà nhắc."
"Thế thì tốt."
Tần Chiêu Chiêu ra khỏi nhà, một mình đi đến cổng khu gia đình quân nhân.
Từ xa, cô đã thấy ông bà cụ Tần cùng Tần Thành đứng chờ. Cô bước đến gần, mỉm cười nhàn nhạt:
"Ông nội, ông cũng đến à?"
Ông cụ Tần không đáp lại bằng nụ cười, chỉ trừng mắt nhìn cô, giọng lạnh lùng:
"Ông đến để thăm đứa cháu 'giỏi giang' của mình. Đúng là ông đã đánh giá thấp con rồi."
Tần Chiêu Chiêu vẫn giữ nụ cười bình thản:
"Cảm ơn ông đã khen. Sau này con sẽ tiếp tục cố gắng hơn."
Ông cụ tức đến mức suýt trợn trắng mắt, giọng gằn lên:
"Đừng gọi ông là ông nội! Ông không cần loại con cháu bất hiếu như con!"
Tần Chiêu Chiêu cười nhạt, giọng điềm nhiên:
"Vậy là ý của ông nhé, chứ không phải con không muốn gọi, cụ Tần."
Cô dứt lời liền quay sang nhìn bà cụ Tần và Tần Thành:
"Hôm nay mọi người đến có chuyện gì?"
Bà cụ Tần giận lắm, nhưng biết hôm nay không phải lúc tranh cãi, đành kìm nén, giọng điềm đạm hơn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/938.html.]
"Chuyện con nói tối qua, cả nhà đã bàn bạc rồi. Chỉ cần con đến sở công an rút đơn kiện, bà sẽ chấp nhận điều kiện của con."
Tần Chiêu Chiêu khẽ gật đầu, mỉm cười:
"Được thôi. Con đã chuẩn bị hai bản thỏa thuận, đang để ở nhà. Mọi người vào nhà con rồi chúng ta sẽ bàn tiếp. Bố mẹ con cũng đang đợi đấy."
Ông cụ Tần nghe vậy thì lập tức cau mày, giọng không vui:
"Bố mẹ con cũng ở đó à?"
Tần Chiêu Chiêu cười nhẹ:
"Vâng, đây là chuyện giữa gia đình mình, đương nhiên họ phải có mặt."
Sắc mặt ông cụ càng khó coi hơn:
"Bố mẹ con cũng đồng ý để con làm vậy sao?"
Tần Chiêu Chiêu thản nhiên đáp:
"Chuyện này là quyết định của con, không liên quan đến bố mẹ. Đây là thỏa thuận giữa con và gia đình nội. Con sẽ rút đơn kiện, còn ông phải đồng ý điều kiện của con. Rất công bằng. Nếu mọi người không đồng ý, con cũng không ép. Gia đình mình có thể về bất cứ lúc nào."
Lời lẽ bình tĩnh nhưng sắc bén của Tần Chiêu Chiêu khiến ông cụ Tần nghẹn lời.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Tần Thành thấy tình hình không ổn, vội vã hòa giải:
"Chiêu Chiêu, ông con không có ý đó. Chú hai biết con cũng không dễ dàng gì, bọn chú đến đây là để thỏa thuận với con. Khi nào con chịu đi rút đơn kiện, bọn chú sẽ ký thỏa thuận với con."
Tần Chiêu Chiêu bình thản nhìn Tần Thành, giọng điềm nhiên: "Cháu không thể rút đơn kiện khi mọi người chưa thực hiện bất cứ điều gì. Nếu sau này ai đó đổi ý, cháu biết tìm ai để đòi lại công bằng?"
Tần Thành thoáng ngượng ngùng, nhưng rồi cũng gật đầu: "Được, cả nhà sẽ làm theo ý con. Con nói sao, mọi người sẽ làm vậy."
Ông cụ Tần thấy con trai mình phải cúi đầu trước cháu gái thì tức giận, giơ tay định đánh Tần Chiêu Chiêu. Tần Thành vội vàng ngăn lại, ánh mắt ra hiệu cho ông cụ phải bình tĩnh.