Biết cô đến báo án mà vẫn chưa ăn gì, bà tính toán thời gian chắc cũng sắp về nên cố ý chờ cô để ăn cùng.
Thấy Tần Chiêu Chiêu bước vào nhà, Dư Hoa cùng thím Lý vội vàng ra đón.
"Chiêu Chiêu, cuối cùng con cũng về rồi! Mọi việc thế nào rồi?" Dư Hoa sốt ruột hỏi.
Tần Chiêu Chiêu mỉm cười, trông có vẻ rất vui: "Mọi chuyện suôn sẻ lắm mẹ, con đã tìm ra kẻ đứng sau bôi nhọ con rồi."
"Tìm ra nhanh vậy sao?"
Cô theo Dư Hoa vào phòng khách, cầm tách trà trên bàn uống vài ngụm, rồi nói tiếp:
"Vâng. Mẹ à, hôm nay con đến đồn công an còn gặp cả Hứa An Hoa."
"Nó đã đi làm rồi à?"
Tần Chiêu Chiêu gật đầu: "Cậu ấy đã đi làm được ba, bốn ngày rồi. Hôm nay con đến báo án, đúng lúc cậu ấy tiếp nhận vụ việc. Vì sức khỏe chưa hồi phục hoàn toàn nên cấp trên bảo cậu ấy làm những công việc nhẹ nhàng trong cục."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
“Lãnh đạo của nó cũng là người có tình nghĩa.”
Tần Chiêu Chiêu gật đầu đồng tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/923.html.]
“Mà người bôi nhọ con là ai? Con có quen không?”
“Con biết chứ, mẹ nghe chắc không tin đâu. Chính là thím hai.”
Dư Hoa sững người. Bà biết qua về tình hình bên nhà mẹ ruột của Tần Chiêu Chiêu, nhưng không ngờ lại là người thân trong gia đình ra tay hãm hại. Bà nhíu mày: “Sao thím ấy lại làm vậy?”
Tần Chiêu Chiêu lắc đầu: “Con cũng không rõ.”
“Nhưng sao con lại nghĩ là thím ấy? Con chắc chứ?”
“Ở đồn công an có họa sĩ phác họa, Hứa An Hoa đã nhờ người vẽ lại chân dung kẻ tung tin theo mô tả của nhân chứng. Khi họa sĩ vẽ xong, con vừa nhìn đã nhận ra ngay, chính là thím hai. Trước đó con cũng đã nghi ngờ, giờ có bằng chứng rồi, lần này con sẽ không bỏ qua. Không lâu nữa, thím ấy sẽ bị đưa đến đồn công an.”
Dư Hoa lạnh mặt: “Người có tâm địa độc ác thì phải chịu bài học thích đáng, để hiểu rằng hủy hoại thanh danh người khác cũng phải trả giá. Còn về những lời đồn kia, sớm muộn cũng sẽ có ngày sáng tỏ.” Bà chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi: “Mà sáng nay con cùng bố đến bệnh viện quân đội đăng ký thì sao rồi?”
“Con đăng ký xong rồi, ba ngày nữa sẽ có một kỳ thi chính thức.”
“Vẫn còn thi nữa sao?”
“Tất nhiên rồi mẹ. Chỉ có ba vị trí bác sĩ mà số người đăng ký lên đến hai ba mươi người, toàn là những người có kinh nghiệm thực chiến. Con là người trẻ nhất trong đó, ai cũng nghĩ con dựa vào quan hệ để vào.”
Dư Hoa thấy con dâu có vẻ áp lực, vội an ủi: “Bệnh viện quân đội là nơi rất tốt, nhiều người muốn vào là chuyện đương nhiên. Con đừng quá căng thẳng, cứ cố gắng hết sức là được. Nếu đỗ thì tốt, còn nếu không cũng chẳng sao, con vẫn còn trẻ, thời gian còn dài.”
Tần Chiêu Chiêu không quá lo lắng. Dù cô tự tin vào y thuật của mình, nhưng những người tham gia kỳ thi đều là bác sĩ đông y có tay nghề cao. Chỉ cần trong ba ngày tới cô có thể thắng được kẻ luôn nghi ngờ và đố kỵ với mình, thế là đủ. Còn nếu không vào được bệnh viện quân đội, cô sẽ tự mở phòng khám. Một năm không được thì hai năm, không tin ba năm mà cô không thể thành công. Với năng lực của mình, từng đó thời gian là đủ để tạo dựng danh tiếng.