Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 912

Cập nhật lúc: 2025-03-12 10:22:06
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe vậy, mắt Tần Chiêu Chiêu sáng lên. Bệnh viện quân khu còn hơn cả bệnh viện Nhân dân số 1, nơi đó quả thật là giấc mơ mà ngay cả ở kiếp trước cô cũng không dám nghĩ tới. Đó là một môi trường danh giá, không phải ai cũng có cơ hội bước vào.

“Thật vậy sao?” Cô hỏi, trong giọng nói lộ rõ sự mong chờ.

“Đương nhiên. Chỉ cần con có thực lực, vượt qua kỳ thi thì sẽ được nhận vào làm.” Lục Quốc An gật đầu chắc chắn.

Dư Hoa quay sang nhìn chồng, trách nhẹ: “Sao ông không nói với tôi sớm?”

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

“Tôi cũng mới biết tin này thôi.”

Dư Hoa nghe vậy, không khỏi phấn khởi: “Tốt quá rồi! Làm việc trong bệnh viện quân đội không chỉ có đãi ngộ tốt mà còn là công việc ổn định, đáng quý. Nhà mình lại có thêm một quân nhân nữa rồi! Ông Lục, lần này nhất định phải giúp Chiêu Chiêu vào đó.”

Lục Quốc An cười cười, lắc đầu: “Việc này phải dựa vào năng lực của nó. Tôi chỉ có thể giúp con bé một suất đăng ký, còn lại, có vượt qua được hay không là do chính nó quyết định. Tôi sẽ không can thiệp.”

Dư Hoa vội chữa lời: “Tôi đâu bảo ông làm gì! Ông giúp con bé có suất đăng ký là tốt lắm rồi. Tôi tin vào khả năng của Chiêu Chiêu.”

Tần Chiêu Chiêu mỉm cười: “Bố mẹ yên tâm. Chỉ cần có cơ hội, con tin mình sẽ làm được.”

Lục Quốc An nhìn cô, hài lòng gật đầu: “Bố tin con có đủ thực lực. Khi có suất đăng ký, con chỉ cần đến ghi danh là được.”

Tần Chiêu Chiêu khẽ thở ra một hơi, phấn khởi gật đầu: “Vâng, con biết rồi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/912.html.]

“Nhớ là không được tiết lộ mối quan hệ của chúng ta.” Lục Quốc An căn dặn.

“Bố, con biết cách xử lý mà.”

Hai ngày sau, suất đăng ký vào bệnh viện quân khu đã có. Lục Quốc An đưa Tần Chiêu Chiêu đến cổng bệnh viện rồi để cô tự vào ghi danh.

Bệnh viện quân khu vô cùng rộng lớn, thậm chí không kém gì bệnh viện Nhân dân số 1 ở Hải Thị. Không khí nơi này nghiêm túc và đầy kỷ luật. Các bác sĩ mặc quân phục chỉnh tề, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta cảm thấy tin tưởng.

Tần Chiêu Chiêu tìm đến quầy tiếp tân để hỏi thăm, sau đó nhanh chóng đến nơi đăng ký.

Tại điểm đăng ký, người xếp hàng đông hơn cô tưởng. Hầu hết đều là những người ngoài 40 tuổi, ai nấy đều có vẻ lão luyện, chững chạc. Nhìn thấy một cô gái trẻ đứng vào hàng cùng mình, không ít người xung quanh lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

Một người nhịn không được lên tiếng hỏi: “Cô gái, có phải cô đi nhầm chỗ rồi không?”

Tần Chiêu Chiêu liếc mắt nhìn qua, giọng điềm tĩnh: “Đây không phải chỗ đăng ký tuyển dụng bác sĩ đông y sao?”

“Đúng vậy.” Người nọ gật đầu.

“Vậy tôi không nhầm.”

Lời vừa dứt, ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía cô. Dường như họ đang cố xác nhận xem cô có đang nói đùa hay không.

Bỗng một người đàn ông bật cười lớn: “Cô gái, cô chắc chứ? Cô bao nhiêu tuổi rồi? Đã nhận diện được hết các vị thuốc đông y chưa? Có chứng chỉ hành nghề không? Ha ha ha… Đúng là trẻ con không biết lượng sức mình!”

Loading...