Dư Hoa cau mày, ngạc nhiên: “Ở Sở Y Tế mà sao mãi không lấy được?”
Tần Chiêu Chiêu nhẹ giọng nói: “Nhân viên bên trong giấu đi, định bắt con đưa tiền để cấp lại cái mới. Nhưng con phát hiện ra, ép anh ta phải trả lại.”
Dư Hoa nhíu mày chặt hơn: “Chuyện cụ thể thế nào?”
Cùng lúc đó, bố chồng cô – Lục Quốc An – cũng vừa về đến nhà. Thấy ông bước vào, Tần Chiêu Chiêu liền kể lại toàn bộ sự việc.
Nghe xong, cả hai vợ chồng đều vô cùng sửng sốt.
Lục Quốc An lắc đầu, giọng nghiêm nghị: “Không ngờ trong Sở Y Tế lại có người như thế.”
Dư Hoa thì thở dài: “Kiểu người này đơn vị nào cũng có, chỉ là chưa bị phát hiện thôi. Những chuyện như thế này tôi đã nghe không ít lần.”
Lục Quốc An cau mày: “Nghiêm trọng vậy sao?”
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
“Chẳng có gì lạ cả.” Dư Hoa đáp. “Chỉ là lần này, nhờ con bé Chiêu Chiêu nhân hậu nên mới tha cho cậu ta. Chứ nếu là tôi, chắc chắn không để yên. Một người đã dám làm chuyện như vậy thì tư tưởng cũng có vấn đề.”
Lục Quốc An vốn cả đời làm lính, tính cách cương trực, ghét nhất là kẻ xấu lợi dụng chức quyền trục lợi. Ông đạt được địa vị ngày hôm nay là nhờ vào sự chính trực, dũng cảm và lập nhiều công lao.
Tần Chiêu Chiêu nhẹ giọng nói: “Mẹ à, không phải con nhân từ. Chỉ là con thấy anh ta còn trẻ, nhất thời lầm lỡ. Nếu cho anh ta một cơ hội sửa sai, giúp quay lại đúng đường thì vẫn hơn là để bị đuổi việc, danh tiếng hủy hoại, rồi không tìm được việc làm, trở thành gánh nặng cho xã hội.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/911.html.]
Dư Hoa im lặng một chút rồi gật đầu: “Cũng đúng, nếu là lần đầu sai phạm thì có thể cho một cơ hội.”
Lục Quốc An nghe vậy thì nhìn sang con dâu, trong lòng càng thêm hài lòng với cô bé này.
Ông cầm chứng chỉ hành nghề lên xem rồi cười, giọng trầm ổn mà đầy tán thưởng: “Nghe mẹ con nói, con định mở phòng khám đông y?”
Tần Chiêu Chiêu gật đầu: “Vâng, con cũng có ý định đó.”
Lục Quốc An đăm chiêu một lúc rồi nói: “Con có muốn nghe ý kiến của bố không?”
“Dĩ nhiên là con rất muốn nghe.”
Lục Quốc An đặt chứng chỉ xuống bàn, ánh mắt nghiêm túc nhưng đầy khích lệ: “Tay nghề của con rất tốt. Bố là người từng hoài nghi đông y nhưng chính con đã chữa khỏi bệnh đau chân lâu năm của bố. Chỉ riêng chuyện đó cũng đủ để bố tin tưởng con. Nhưng con đã nghĩ đến chưa? Bây giờ, đại đa số mọi người tin vào tây y hơn đông y. Đông y thường chỉ được coi trọng ở những người lớn tuổi, càng có tuổi thì càng khiến người ta tin tưởng. Còn con thì quá trẻ. Nếu là bệnh nhân, con có chọn một bác sĩ đông y trẻ tuổi như chính mình để chữa bệnh không?”
Tần Chiêu Chiêu hiểu rất rõ điều đó. Đông y vẫn chưa được đánh giá cao trong xã hội, hơn nữa cô lại còn trẻ, không dễ để người ta tin tưởng. Nhưng cô tin rằng khi bố chồng nói vậy, chắc chắn ông đã có sẵn một hướng đi nào đó.
Cô hỏi ngay: “Bố, vậy ý bố là gì? Con đang nghe đây.”
Lục Quốc An mỉm cười: “Ý bố là, trước khi mở phòng khám, con nên vào bệnh viện làm việc trước. Khi đã có danh tiếng rồi, mở phòng khám sẽ dễ dàng hơn nhiều.”
Tần Chiêu Chiêu khẽ nhíu mày: “Nhưng các bệnh viện hiện nay đều theo tây y, hầu như không có khoa đông y. Hơn nữa, chứng chỉ hành nghề của con chỉ cho phép làm việc tại Sở Y Tế xã. Nếu muốn vào bệnh viện lớn như ở Hải Thị thì không đủ điều kiện. Trừ khi mở phòng khám, con chỉ có thể làm ở Sở Y Tế xã, chẳng còn lựa chọn nào khác.”
Lục Quốc An bật cười: “Con yên tâm, năm nay bệnh viện quân khu vừa mở khoa đông y, sắp tới họ sẽ tuyển dụng công khai. Đến lúc đó, bố sẽ đăng ký cho con. Có tay nghề tốt, có chứng chỉ, con hoàn toàn có thể tham gia.”