Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 906

Cập nhật lúc: 2025-03-12 10:17:58
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Chiêu Chiêu nghe xong, càng chắc chắn rằng mình đoán đúng—hắn cố tình giấu chứng chỉ để đòi tiền.

Cô vẫn giữ nụ cười bình thản, nhưng ánh mắt trở nên sắc bén: "Được thôi. Chỉ cần có giấy vào ngày mai, bao nhiêu tiền tôi cũng trả."

Tên nhân viên hơi bối rối, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hắn biết rõ về cô—con gái một gia đình trong khu quân đội, không thiếu tiền, cũng chính vì thế hắn mới nổi lòng tham.

Thấy cô thoải mái như vậy, hắn bạo dạn giơ một ngón tay.

Tần Chiêu Chiêu nhíu mày: "Một ngàn? Anh tham quá rồi đấy."

Hắn cười xòa, vội vàng giải thích: "Không phải đâu."

"Không cần giải thích. 200 thôi. Hơn số đó thì tôi không cần gấp nữa."

Ánh mắt hắn lóe lên, nụ cười càng tươi rói. Hóa ra cô gái này trông có vẻ thông minh nhưng thực ra lại quá đơn giản.

"Được, được, vậy 200 thôi. Cô có mang tiền theo không? Không có thì qua ngân hàng rút, ngay bên cạnh Sở Y Tế có một ngân hàng đấy."

"Anh cần ngay sao? Sao không để mai xong xuôi tôi mới trả?"

"Tất nhiên là không được rồi. Tôi cũng phải nhờ người giúp, mất tiền cả đấy. Cô không đưa thì tôi lấy gì ứng trước?"

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Tần Chiêu Chiêu im lặng một chút rồi gật đầu, đi đến ngân hàng rút 200 đồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/906.html.]

Khi trở lại văn phòng, cô đặt tiền lên bàn.

Mắt hắn sáng rỡ, vừa thấy tiền đã vội vươn tay chụp lấy.

Nhưng ngay khi đầu ngón tay hắn sắp chạm vào, Tần Chiêu Chiêu lập tức nhấc tiền lên: "Không được. Tôi không yên tâm nếu chưa thấy giấy mà đã đưa tiền. Lỡ mai không có thì sao?"

Hắn cười khẩy, đầy tự tin: "Cô cứ yên tâm, mai chắc chắn có."

"Không ổn. Chúng ta đâu có quen biết, nếu đến lúc đó anh không thừa nhận thì tôi biết tìm ai? Hay là anh viết giấy biên nhận đi, mai tôi lấy giấy xong sẽ xé ngay trước mặt anh."

Người đàn ông kia thoáng chần chừ, nhưng rồi cũng gật đầu: "Viết thì viết. Nhưng cô không được nói chuyện này với ai. Tôi cũng phải nhờ người làm gấp, phạm quy đấy."

Tần Chiêu Chiêu mỉm cười: "Anh yên tâm, tôi sẽ không nói với ai."

Thấy cô tỏ vẻ chân thành, hắn cũng tạm yên tâm. Dù sao, 200 đồng không phải số tiền nhỏ, bằng hơn nửa năm lương của một công nhân. Việc này có chút rủi ro, nhưng tiền đến tay dễ dàng như vậy, hắn không muốn bỏ lỡ.

Hắn viết một tờ biên nhận rồi đưa cho cô.

Tần Chiêu Chiêu cầm lên xem lướt qua, sau đó đặt lại lên bàn: "Anh viết thế này không ổn, không có dấu mộc, cũng chẳng có tên."

Người đàn ông cười giả lả: "Chỉ là tờ biên nhận thôi mà, cô làm quá rồi đấy. Tôi đảm bảo mai có giấy cho cô."

"Không được. Anh không thành thật chút nào. Thôi, trả lại tiền đây. Cứ theo quy trình bình thường đi, tôi cũng đang bận chăm con, sớm hay muộn cũng chẳng sao."

Thấy miếng mồi ngon sắp tuột khỏi tay, hắn vội đứng lên, giữ lấy tay cô: "Cô cố chấp quá đấy. Được rồi, tôi sẽ viết một tờ biên nhận đúng quy cách."

Loading...