Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 905

Cập nhật lúc: 2025-03-12 10:17:36
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Chiêu Chiêu cố kiềm chế cơn bực bội:

"Các anh làm mất giấy tờ của tôi, tôi đến đây tìm nhiều lần mà không ai giải quyết. Anh thử đặt mình vào vị trí của tôi xem, có nổi giận hay không?"

Tên nhân viên hạ giọng, vẻ mặt như thể đang ban ơn:

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

"Thôi nào, chuyện này cũng khó nói là lỗi của ai. Nhưng cô đừng lo, làm lại cũng không có gì khó khăn, tôi có thể giúp cô làm lại một cái mới. Như vậy được chưa?"

Tần Chiêu Chiêu cau mày:

"Nếu làm lại thì mất bao lâu?"

Gã ta nhìn cô một lúc, rồi nhếch miệng cười đầy ẩn ý:

"Phụ thuộc vào cô thôi. Nếu muốn lấy nhanh thì cũng có cách."

Lời nói mập mờ cùng ánh mắt của hắn khiến Tần Chiêu Chiêu hiểu ngay ra vấn đề.

"Tất nhiên tôi muốn lấy nhanh. Cách nhanh nhất là gì?"

Nghe vậy, tên nhân viên không đáp ngay mà giơ ba ngón tay lên, làm động tác chụm lại như thể đang ngầm ra dấu gì đó.

Tần Chiêu Chiêu giả vờ không hiểu, cũng bắt chước động tác của hắn:

"Ý anh là sao? Tôi không hiểu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/905.html.]

Gã ta cau mày, không tin cô lại ngây thơ đến vậy:

"Chuyện này mà cô cũng không hiểu à?"

Cô nghiêng đầu, mặt tỉnh bơ:

"Nếu tôi hiểu thì cần gì phải hỏi anh?"

Hắn ghé sát cô, hạ giọng nói nhỏ:

"Đơn giản thôi mà. Làm lại theo cách bình thường thì mất hai mươi đồng, nhưng khi nào có thì chưa biết. Nhưng tôi có người quen bên trong, chỉ cần cô chịu chi thêm một chút, trong vòng một tuần là có giấy phép ngay."

Câu nói của hắn khiến Tần Chiêu Chiêu lạnh lẽo trong lòng. Cô đã nghi ngờ ngay từ đầu rằng giấy phép của mình không hề bị thất lạc, mà là bị người ta cố tình giấu đi để kiếm chác. Bây giờ, tên này thản nhiên đề nghị một 'khoản bôi trơn', xem ra mọi chuyện đúng như cô đoán—cả quá trình này chỉ là một màn kịch để moi tiền mà thôi.

Thấy cô vẫn im lặng, hắn bồi thêm:

"Đừng tiếc tiền. Có chứng chỉ sớm thì đi làm bác sĩ sớm. Mà ai cũng biết làm bác sĩ kiếm được nhiều tiền lắm, đúng không?"

Lần đầu tiên, Tần Chiêu Chiêu gặp phải một người như thế này—một kẻ có lối sống lệch lạc lại làm việc ngay trong Sở Y Tế. Cô không chắc liệu chứng chỉ hành nghề của mình có đang nằm trong tay hắn không, nhưng linh cảm mách bảo rằng có điều gì đó không ổn.

Cô nở nụ cười nhàn nhạt, hỏi thẳng: "Tôi muốn lấy ngay trong ngày mai, cần bao nhiêu tiền?"

Người đàn ông kia nhướng mày ngạc nhiên: "Hôm nay đã là buổi chiều rồi, sao có thể lấy ngay trong ngày mai được? Ít nhất cũng phải hai ngày nữa."

Tần Chiêu Chiêu nhẹ lắc đầu: "Nếu phải đợi lâu vậy thì thôi, tôi làm theo quy trình bình thường cũng được."

Hắn lập tức cười gượng, như thể sợ mất con mồi: "Cô đúng là người nóng tính. Tôi chưa gặp ai sốt ruột như cô bao giờ. Nhưng nếu cô muốn lấy ngay, cũng không phải là không thể. Tôi sẽ làm ngay tối nay để ngày mai có thể nhận."

Loading...