Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 903

Cập nhật lúc: 2025-03-12 10:16:00
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ông Lý, ông làm việc tiếp đi, con về nhà đây."

Nói xong, cô xoay người rời đi. Khi bước ngang qua nhà Trưởng phòng Tôn, cô gần như có thể hình dung ra cảnh lửa bùng lên dữ dội đêm qua. Nếu không phát hiện kịp thời, cả khu nhà e là đã bị thiêu rụi.

Bức tường tầng một cháy đen kịt, cửa sổ gỗ cũng chỉ còn lại những mảng than vụn. Trước cửa, Trưởng phòng Tôn cùng hai người đàn ông khác đang hì hục tháo dỡ những bộ phận bị cháy. Tôn Đại Quân ngồi thẫn thờ bên bậc thềm, ánh mắt trống rỗng. Chắc hẳn anh ta vẫn chưa thoát khỏi cú sốc vì mất con.

"Chiêu Chiêu, con đứng đó nhìn gì thế?"

Tiếng gọi bất ngờ sau lưng khiến cô giật mình. Quay lại, cô thấy bà cụ Lý, người từng vòi tiền nhà Trưởng phòng Tôn.

Tần Chiêu Chiêu theo phản xạ lùi lại một chút. Lần trước, bà ta không moi được tiền từ cô thì quay sang ép nhà Vinh Xuân Mai bồi thường.

"Con có nhìn gì đâu ạ."

Bà cụ không để ý thái độ lạnh nhạt của cô, vẫn tiếp tục nói: "Làm chức cao, giàu có thì sao chứ? Thằng ngốc Tôn Đại Quân đó muốn có con nối dõi e là khó lắm. Nhà họ Tôn xem như tuyệt tự rồi."

Tần Chiêu Chiêu cau mày. Trong lúc gia đình người ta đang gặp nạn, bà cụ này chẳng những không đồng cảm mà còn buông lời cay độc. Người phụ nữ này thực sự quá đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/903.html.]

Cô không muốn dính dáng gì thêm, vội bước nhanh về phía nhà bố mẹ.

Dọc đường, cô thấy đám cỏ khô ven lối đi đã cháy thành tro. May mắn thay, giữa hai nhà có con đường rộng hơn hai mét, nhờ đó mà nhà cô không bị ảnh hưởng. Không khí vẫn còn thoang thoảng mùi khói cháy, nhưng đường đi đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Mở cửa bước vào nhà, cô thấy mọi thứ vẫn ngăn nắp. Bố mẹ cô thường ăn trưa tại nhà máy, nếu không có việc gì đặc biệt thì sẽ không về.

Cô ngồi xuống ghế salon, lấy một quả chuối ăn rồi nghỉ ngơi một lát trước khi rời đi.

Vừa ra đến cổng, cô đã chạm mặt mẹ của Vinh Xuân Mai. Bà ta đang đi cùng một phụ nữ khác, cả hai vừa đi vừa thì thầm với vẻ mặt lo lắng.

Nhìn thấy cô, sắc mặt mẹ Vinh Xuân Mai lập tức sa sầm.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

"Định đến đây để cười nhạo chúng tôi phải không?" Bà ta gằn giọng, ánh mắt tràn ngập căm phẫn.

Bị mắng vô cớ, Tần Chiêu Chiêu vốn định bỏ đi, nhưng nghĩ lại, cô không muốn để họ hiểu lầm.

"Tôi không có ý cười nhạo ai cả. Dạo gần đây bận rộn nên chưa kịp đến nhà Trưởng phòng Tôn. Trước đây, bà cô của Vinh Xuân Mai từng nhờ tôi nói giúp vài câu để họ cho cô ấy trở về. Ai ngờ lại xảy ra chuyện thế này."

"Giờ thì đến đây làm gì nữa? Chuyện đã xảy ra rồi, cô có đến cũng vô ích!" Giọng bà ta đầy tức tối.

Loading...