Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 896

Cập nhật lúc: 2025-03-12 10:11:42
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà ta cứ nghĩ có chuyện gì gấp lắm, hóa ra chỉ là giục mình nhanh chóng chuyển đi. Nhìn thấy Từ Như Ý và em gái đứng bên cạnh, bà ta liền đoán ra ngay đây là ý của hai chị em. Dù tối qua chồng không ngủ cùng bà ta, nhưng cũng không đến mức đuổi đi ngay lập tức.

Bà ta nở nụ cười nhạt, chậm rãi nói: "Không vội, trong nhà còn mùi ẩm mốc khó chịu, phải phơi thêm vài ngày nữa mới ở được.”

Từ Như Ý liếc mắt nhìn bà ta, rồi quay sang bố: "Bố, không sao đâu. Ở thêm vài ngày cũng được, nhưng chuyện quan trọng hơn là phải giải quyết dứt điểm. Bảo bà ấy ký vào thỏa thuận đi, tránh dây dưa phiền phức về sau.”

Bà mẹ kế hơi khựng lại, cố tỏ ra ngạc nhiên: "Thỏa thuận gì cơ?”

"Là giấy cam kết rằng chúng tôi đã thuê nhà cho bà, và bà cũng chính thức dọn ra ngoài, không còn liên quan gì đến bố tôi nữa.” Từ Như Ý chậm rãi giải thích, ánh mắt sắc bén khóa chặt bà ta.

Lúc này, bà mẹ kế đã hiểu. Hóa ra là chuyện đó! Một khi đặt bút ký, mối quan hệ sẽ thật sự chấm dứt, kế hoạch ở lại nhà này dưỡng già cũng coi như sụp đổ. Đương nhiên bà ta sẽ không chịu ký.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/896.html.]

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Bà ta bĩu môi: "Tôi có biết chữ đâu, ai mà biết trên đó viết cái gì. Tôi không ký đâu. Hơn nữa, tôi đã dọn đi rồi, ký làm gì nữa chứ?”

Người chồng liền lấy tờ thỏa thuận ra, kèm theo hộp mực đỏ: "Bà không biết chữ cũng không sao, tôi đọc nội dung cho bà nghe. Bà chỉ cần điểm chỉ là được.”

Bà mẹ kế bị dồn đến đường cùng, trong lòng tức tối nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng nhẫn nhịn: "Tôi không ký! Các người cùng phe với nhau, ai biết mấy tờ giấy đó có lợi hại gì chứ? Để tôi bàn bạc với con trai, con dâu đã. Đợi tụi nó về rồi nói tiếp.”

Vương Tuệ Lan tiến lên một bước, giọng điềm đạm nhưng mang theo sự kiên quyết: "Bà cứ nhất quyết không ký, chẳng lẽ muốn để mọi chuyện ra tòa sao? Đến lúc đó, người chịu thiệt chỉ có bà thôi. Không chỉ mất thời gian, tốn tiền bạc, mà còn bị lật lại chuyện cũ. Bà đừng quên, con trai bà là do bà mang theo, hoàn toàn không liên quan gì đến chú ấy. Giữa bà và chú ấy cũng chẳng có giấy tờ ràng buộc. Nếu chú ấy muốn tính toán, đòi chi phí nuôi dưỡng suốt bao năm qua, bà cũng phải trả đủ. Khi ấy, các người chẳng được gì cả, hà tất phải làm khổ nhau?”

Cô ấy ngừng một lát, rồi nhấn mạnh từng lời: "Lúc nãy, trước khi tôi đến đây, chú ấy có nói nếu bà không chịu ký, chú ấy sẽ đòi lại tiền thuê nhà và kiện ra tòa. Bà cũng không muốn mọi chuyện đi đến mức đó, đúng không?”

Những lời của Vương Tuệ Lan khiến bà mẹ kế không thể không suy nghĩ. Bà ta không ngờ chồng lại quyết tâm như vậy, thậm chí còn chuẩn bị cả phương án kiện tụng. Nhưng dù vậy, bà ta vẫn cố tỏ ra cứng rắn: "Các người quá đáng thật! Chúng tôi đã dọn ra ngoài rồi, còn đòi hỏi gì nữa? Dù thế nào tôi cũng không ký! Nếu các người đòi lại tiền thuê nhà, con trai tôi và vợ nó sẽ quay về sống ở đó! Tôi cũng sẽ không rời đi! Muốn kiện thì cứ kiện!”

Loading...