Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 892

Cập nhật lúc: 2025-03-12 10:05:10
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Chiêu Chiêu nhếch môi, vẻ không mấy bất ngờ: “Chị đoán trước được mà. Bây giờ còn nhiều người chẳng có ý thức pháp luật, hiếm ai chịu làm giấy tờ rõ ràng để bảo vệ quyền lợi của mình. Không có văn bản gì ràng buộc, lỡ họ đổi ý thì sao? Chị dâu em cứ tưởng dọn đi là xong, nhưng thực tế thì phiền phức mới chỉ bắt đầu thôi.”

Nghe vậy, Vương Tuệ Lan thoáng giật mình, bấy giờ mới nhận ra vấn đề.

“Vậy chị em nên làm gì đây? Tiền thuê nhà cũng đã trả rồi.”

“Dễ thôi. Viết một bản thỏa thuận, yêu cầu họ ký vào rồi đem đi công chứng. Như vậy mới có hiệu lực pháp lý, sau này dù có hối hận cũng không thể quay lại.”

“Nhỡ họ không chịu ký thì sao?”

“Thế thì càng chứng tỏ họ còn có ý đồ khác. Đến lúc đó, mình cứ để mọi người trong nhà thấy rõ bộ mặt thật của họ. Nếu vẫn không chịu, cứ dọa sẽ nhờ pháp luật can thiệp. Sợ phiền phức, họ sẽ phải chấp nhận thôi. Tóm lại, bây giờ cần lập thỏa thuận trước, sau này mới yên tâm được.”

Vương Tuệ Lan gật gù, càng nghe càng thấy có lý.

“Vậy em về nhà mẹ một chuyến nữa để nói lại với mọi người.”

“Nhưng mà bọn em đâu biết cách viết thỏa thuận. Chị Chiêu Chiêu, chị giúp em được không?”

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

“Chuyện nhỏ. Em chờ chút, chị vào phòng viết ngay đây.”

Nói rồi, Tần Chiêu Chiêu đưa đứa bé trên tay cho Vương Tuệ Lan bế, sau đó đi thẳng vào phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/892.html.]

Vương Tuệ Lan bế bé An An theo sau.

Tần Chiêu Chiêu kéo ghế ngồi xuống bàn, mở ngăn kéo lấy giấy bút rồi bắt đầu viết một cách cẩn thận. Cô không cần hỏi lại, vì đã nắm rõ ý của Vương Tuệ Lan và bố chồng cô ấy.

Chẳng mấy chốc, bản thỏa thuận dài khoảng ba trăm chữ đã hoàn thành. Vì Vương Tuệ Lan biết ít chữ, Tần Chiêu Chiêu đọc lại từng câu từng chữ để cô ấy hiểu rõ nội dung.

Tần Chiêu Chiêu đặt bản thỏa thuận xuống bàn, ánh mắt nhìn Vương Tuệ Lan đầy mong chờ.

"Em thấy có cần bổ sung gì không?"

Vương Tuệ Lan cầm lấy tờ giấy, đọc kỹ từng dòng. Nội dung rõ ràng, điều khoản đầy đủ, không có gì sơ sót.

"Không cần nữa, viết vậy là tốt rồi."

Tần Chiêu Chiêu gật đầu, chỉ vào phần ghi danh hai bên: "Trong này, bên A là bố chồng em, bên B là mẹ kế em. Khi ký kết, cả hai đều phải tự tay ký tên. Nếu mẹ kế em đồng ý, cứ ký rồi ra công chứng là xong. Trường hợp bà ta lật lọng hoặc yêu cầu thêm điều kiện, chị đã chừa một khoảng trống phía dưới để bổ sung điều khoản. Ví dụ, nếu bà ta muốn một khoản tiền để ký, có thể ghi thêm vào đó. Em hiểu không?"

Vương Tuệ Lan gật đầu: "Em hiểu rồi. Chị Chiêu Chiêu giỏi quá, chuyện gì chị cũng biết. So với chị, em cứ như ngốc nghếch, chẳng biết gì cả."

Tần Chiêu Chiêu bật cười, vỗ nhẹ lên tay cô: "Không phải lỗi của em. Nếu em cũng được học hành đầy đủ, biết nhiều chữ, đọc nhiều sách, em cũng sẽ hiểu biết thôi. Thôi nào, đưa chị bế bé một lát nào."

Cô vươn tay bế đứa trẻ lên, nhẹ nhàng đung đưa dỗ dành.

Vương Tuệ Lan gấp bản thỏa thuận lại, cẩn thận bỏ vào túi. Một thoáng do dự lướt qua ánh mắt cô, rồi chợt than nhẹ: "Em cũng muốn biết nhiều chữ hơn, nhưng bây giờ đâu còn cơ hội nữa. Trường học không nhận học sinh lớn tuổi như em."

Loading...