Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 887

Cập nhật lúc: 2025-03-12 10:01:21
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chẳng lẽ em thật sự thấy c.h.ế.t không cứu sao? Dù gì em cũng là người sống trong khu quân nhân mà.”

Câu nói ấy khiến Tần Chiêu Chiêu sầm mặt. Cô nhìn thẳng vào người phụ nữ đối diện, giọng lạnh nhạt:

“Xin bà đừng mang đạo đức ra ép buộc tôi. Chuyện trong nhà không giải quyết được thì lại đẩy sang người khác. Nếu người ta không giúp, lập tức gán cho cái tội thấy c.h.ế.t không cứu. Bà không thấy nực cười à?”

Người phụ nữ không vì thế mà lùi bước, vẫn giữ giọng kiên trì:

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

“Nếu bọn chị có thể giúp thì đã chẳng phải nhờ em. Em có khả năng mà không ra tay, chẳng phải là thấy c.h.ế.t không cứu sao? Chị nói có sai không? Lỡ chuyện này truyền ra ngoài, người ta chỉ nghĩ em là người m.á.u lạnh thôi.”

Chiếc xe buýt không đông khách, không gian khá yên tĩnh. Dù hai người không lớn tiếng, nhưng lời qua tiếng lại vẫn lọt vào tai những người xung quanh. Mọi người nhanh chóng nhận ra người bán vé này đang cố tình ép buộc.

Một phụ nữ trung niên không nhịn được, lên tiếng:

“Chị nói vậy không đúng rồi. Tôi nghe từ nãy đến giờ, người ta đã nói rõ là không thể giúp, vậy mà chị cứ ép. Giờ lại còn mang chuyện ‘lan truyền ra ngoài’ ra dọa nạt. Như thế là quá đáng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/887.html.]

“Đúng đó! Giúp hay không là quyền của người ta, sao có thể ép buộc thế được?” Một hành khách khác cũng tán thành.

Có người lên tiếng bênh vực, những người khác cũng bắt đầu bàn tán. Đa phần đều chỉ trích cách hành xử của nhân viên bán vé, chỉ có vài người lác đác cho rằng nếu thật sự giúp được thì cũng nên thử.

Người bán vé bắt đầu lo lắng. Bà ta vốn dĩ đã từng bị xử phạt vì làm giả giấy khám thai cho Vinh Xuân Mai, suýt mất việc, may nhờ có người trong gia đình giúp đỡ mới giữ được công việc này. Giờ nếu lại bị hành khách khiếu nại, e rằng sẽ không còn đường lui.

Cân nhắc tình hình, giọng điệu bà ta dịu xuống:

“Chị lo lắng quá nên nói năng không phải. Chị chỉ có một đứa cháu gái, thấy nó khổ sở như vậy cũng không đành lòng. Chị nghĩ em từng quen biết nó, lại là hàng xóm với nhà chồng nó, hơn nữa nhà chồng nó rất tin tưởng em, nên mới mở lời nhờ giúp.

Chị sai khi ép em giúp, chị xin lỗi.

Cháu gái chị làm sai thì tự chịu, số phận ra sao đành thuận theo tự nhiên.”

Tần Chiêu Chiêu vốn đang bực tức, nhưng thấy bà ta xin lỗi thì cũng nguôi giận đôi chút. Cô bình tĩnh đáp:

“Không phải tôi không muốn giúp. Nhưng những gì cô ấy đã làm trước đây, chắc bà cũng biết rõ. Đối xử với nhà chồng như thế, họ còn cưới chỉ vì đứa bé trong bụng. Giờ cô ấy không lo cho con, để con qua đời, khiến nhà chồng mất hết hy vọng. Tôi nghĩ họ đã cân nhắc kỹ mới đưa cô ấy về nhà mẹ đẻ.

Loading...