Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 881

Cập nhật lúc: 2025-03-11 11:19:35
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thà để ông ấy ở đó mà sống yên ổn còn hơn. Chuyện của bố chồng con, nếu ông ấy tự lo được thì cứ để ông ấy giải quyết.

Còn nếu không, dù gì cũng là người trong nhà, chúng ta không thể làm ngơ.” Mẹ của Từ Như Ý nhẹ giọng an ủi.

Nghe mẹ nói vậy, lòng cô mới nhẹ nhõm đôi chút.

“Vậy con nghe lời mẹ, tạm thời không nói gì với anh ấy.”

Khoảng một giờ sau, Lục Phi lái xe quay về. Anh ta đã đưa bố chồng của Từ Như Ý về nhà. Đến nơi, ông lấy sổ tiết kiệm tiền hưu cùng giấy tờ nhà đưa cho Lục Phi, nhờ anh mang về cho Từ Như Ý cất giữ. Ông sợ sau này bọn họ sẽ quay lại lấy mất.

Sau đó, ông tìm phong bì tiền mừng mà mình quên mang theo, rồi để Lục Phi đưa mình về quê sống cùng họ hàng.

Sau khi đưa mọi người về đến nơi, Lục Phi quay lại nhà, giao tất cả giấy tờ cho Từ Như Ý. Cô hiểu ngay dụng ý của bố chồng, liền cẩn thận cất kỹ.

Bên kia, mẹ chồng và Xuân Lan vừa bước vào nhà đã vội lật tung mọi thứ để tìm sổ tiết kiệm cùng giấy tờ nhà nhưng không thấy đâu.

“Hôm qua vẫn còn ở đây mà, sao giờ biến mất rồi?” Bà ta lật tung đáy hòm, vẫn không tìm thấy thứ mình muốn.

“Có khi nào bố đã về lấy trước không?” Xuân Lan nghi ngờ.

“Không thể nào! Chúng ta về trước, làm sao ông ta về sớm hơn được?”

“Mẹ quên là nhà họ có xe à? Chạy nhanh hơn xe đạp của chúng ta nhiều.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/881.html.]

Bà ta giật mình, sắc mặt sa sầm: “Phải rồi! Chắc chắn bọn họ về trước rồi lấy đi hết sổ tiết kiệm lẫn giấy tờ nhà rồi!”

Nói xong, bà ta vội bảo Xuân Lan: “Gọi Thiết Quân với hai đứa nhỏ về ngay, phải bàn bạc xem giờ phải làm thế nào.”

Xuân Lan gật đầu, vội vã đi gọi người.

Không lâu sau, cả nhà đã tụ họp đông đủ.

Vừa bước vào cửa, Xuân Lan bực bội than vãn: “Mẹ xem con trai mẹ đi! Nhà mình loạn thế này mà anh ấy còn dẫn con đi đánh mạt chược, lại còn thua mất mười đồng nữa!”

Thiết Quân bĩu môi: “Người ta thiếu một chân mới nhờ anh chơi thay. Chẳng lẽ anh lại từ chối? Anh đâu có chơi thường xuyên, lâu lâu giải trí một chút thôi, có gì mà ầm ĩ?”

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Xuân Lan tức giận: “Đánh mạt chược ăn tiền là đánh bạc! Lỡ bị bắt, công an đến hỏi thì cả nhà chúng ta biết làm sao?”

“Chơi trong nhà người ta, chứ có phải ngoài đường đâu mà lo. Em đúng là hay nghĩ xa vời.”

Nhìn hai vợ chồng còn tâm trạng đôi co, sắc mặt bà ta càng thêm khó coi.

“Giờ là lúc nào rồi mà còn cãi nhau? Xuân Lan, con đã nói chuyện nhà mình cho nó chưa?”

Xuân Lan hậm hực gật đầu: “Con nói rồi.”

Bà ta quay sang Thiết Quân, giọng đầy sốt ruột: “Thiết Quân, con là trụ cột trong nhà, con nói xem giờ phải làm sao?”

Loading...