Dứt lời, bà ta quay sang đám đông xung quanh, giọng đầy vẻ khiêu khích:
"Các bác, các thím đừng đi đâu hết! Không phải họ đã bảo người đi đón rồi sao? Nhớ đứng lại xem, liệu họ có thể đưa bố chồng nó về đây không! Nếu không đưa được, phiền mọi người làm chứng, buộc họ phải đưa tiền ra!"
Trong lúc đó, Lục Phi lái xe theo chỉ dẫn của ông Từ, chạy thẳng đến nhà chồng của Từ Như Ý ở vùng ngoại ô.
Khoảnh khắc đến nơi, họ nhìn thấy cổng lớn đóng chặt, một ổ khóa lớn treo lủng lẳng trên cửa, chứng tỏ trong nhà không có ai.
"Quả thật không có ai ở nhà rồi."
"Bố biết chỗ làm việc của ông ấy, đến đó thử xem."
"Hôm nay là cuối tuần, công nhân tạm thời vẫn làm việc sao?"
"Công việc tạm thời không có giờ cố định, đi thôi."
Cả hai vừa bước lên xe thì bỗng thấy một bóng người quen thuộc ở phía đối diện. Bố của Từ Như Ý nhìn chằm chằm một lúc rồi mừng rỡ thốt lên:
"Kia chính là bố chồng của Như Ý!"
Lục Phi cũng nhận ra người đàn ông ấy. Anh ta đã từng gặp ông vào ngày cưới của mình và Vương Tuệ Lan, khi ông đến nhà đón dâu. Dù không nhớ rõ, nhưng gương mặt ấy vẫn còn khá quen thuộc.
Cùng lúc đó, bố chồng của Từ Như Ý cũng nhìn thấy chiếc xe đang đỗ trước cổng nhà mình. Ông nhíu mày, không biết ai đến tìm. Nhưng ngay khi thấy người đàn ông bước xuống xe, ông không khỏi ngạc nhiên:
"Ông thông gia? Sao ông lại đến đây?"
Lục Phi cũng mở cửa xe bước xuống, lễ phép chào:
"Chào chú."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/876.html.]
"Lục Phi, con cũng đến à? Vào nhà ngồi đi."
Nói rồi, ông quay người định mở cửa. Nhưng vừa ngước lên, thấy ổ khóa vẫn còn nguyên, ông lập tức sững lại.
"Mọi người đi đâu hết rồi? Sao lại khóa cửa thế này?"
Bố của Từ Như Ý thản nhiên đáp:
"Họ đều đang ở nhà tôi. Tôi đến đây là để đón ông gia."
Sắc mặt bố chồng của Từ Như Ý trầm xuống. Một linh cảm bất an dâng lên trong lòng. Họ đến nhà Như Ý, chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp.
Ông chợt nhớ lại sáng nay vợ mình cứ nằng nặc bảo không khỏe, muốn ở nhà nghỉ ngơi. Bà ta còn dặn ông nếu uống say thì có thể nghỉ lại nhà họ hàng, không cần vội về.
Hóa ra tất cả chỉ là cái cớ để đẩy ông ra khỏi nhà!
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Nghĩ đến đây, gương mặt ông tối sầm lại. Giọng ông trở nên lạnh lùng:
"Họ đến nhà ông thông gia làm gì? Có phải lại tìm Như Ý gây chuyện không?"
"Lên xe rồi tôi sẽ kể chi tiết."
Ba người lên xe. Lục Phi ngồi phía trước lái, còn hai ông bố ngồi ghế sau.
Bố chồng của Từ Như Ý sốt ruột hỏi ngay:
"Ông thông gia, họ có làm gì người nhà ông không?"
"Không đụng tay đụng chân gì, nhưng mẹ chồng và chị dâu của Như Ý đến đòi tiền con bé. Họ biết ông đã đưa tiền cho nó rồi."