Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 869

Cập nhật lúc: 2025-03-11 10:56:40
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc này, mẹ của Vinh Xuân Mai cũng lên tiếng, giọng bà ta run rẩy như sắp khóc:

“Chắc cô cũng biết chuyện nhà chúng tôi rồi. Lần này Xuân Mai chịu cú sốc quá lớn, tinh thần bị ảnh hưởng nặng nề. Hiện giờ nó vẫn còn đang ở cữ, tôi sợ rằng nó sẽ làm chuyện dại dột...”

Đứa con vừa mất, lại bị nhà chồng trả về nhà mẹ đẻ ngay khi chưa hết thời gian ở cữ, quả thực quá tàn nhẫn. Một người phụ nữ vừa mất con, vừa mất chỗ dựa, đúng là dễ rơi vào bế tắc, làm chuyện dại dột.

Nhưng Tần Chiêu Chiêu thì không nghĩ vậy. Cô hiểu rõ Vinh Xuân Mai không phải kiểu người như thế. Ai cũng có thể bị đả kích đến mức suy sụp, nhưng riêng Vinh Xuân Mai thì không. Cô ta là kiểu người cực kỳ ích kỷ, tuyệt đối sẽ không dám lấy tính mạng mình ra đùa giỡn.

Cô thản nhiên nói:

“Ông bà nói với tôi cũng vô ích thôi, tôi không có cách nào giúp được. Nếu thực sự lo lắng, cứ đi báo công an đi. Tôi còn có việc, không rảnh dây dưa.”

Dứt lời, cô không để họ kịp phản ứng mà nhanh chóng lên xe đạp đi thẳng.

Về đến nhà, cô đã sớm quên chuyện này.

Lúc ấy, trong phòng khách, cả gia đình Lục Phi đang trò chuyện cùng bố mẹ chồng. Vương Tuệ Lan và mẹ chồng mỗi người bế một đứa trẻ trên tay. Tần Chiêu Chiêu vừa bước vào đã thấy An An và An Ninh mặc trên người hai chiếc áo len xinh xắn, phối cùng đôi giày đầu hổ trông vô cùng đáng yêu.

Cô ngạc nhiên thốt lên:

“Chị làm lúc nào vậy? Sao em không biết?”

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Vương Tuệ Lan cười đáp:

“Bất ngờ mà! Nếu nói trước thì sao khiến em ngạc nhiên được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/869.html.]

Tần Chiêu Chiêu thật lòng cảm động:

“Em thật sự rất vui.”

Thấy cô thích, Vương Tuệ Lan cũng hạnh phúc không kém:

“Em thích là chị thấy công sức mình không uổng phí rồi.”

Bà Dư Hoa ngồi bên cạnh, mỉm cười nói:

“Nhìn hai con thân thiết thế này, cứ như chị em ruột vậy.”

Vương Tuệ Lan nhanh nhảu tiếp lời:

“Dù không phải chị em ruột nhưng trong lòng con, Chiêu Chiêu còn thân thiết hơn cả em gái ruột. Em ấy luôn đứng đầu trong lòng con.”

Cô nói những lời này hoàn toàn xuất phát từ trái tim. Nếu không có Tần Chiêu Chiêu kéo cô ra khỏi vũng bùn, có lẽ đến bây giờ cô vẫn còn đang sống trong bóng tối. Chính Chiêu Chiêu đã cho cô hy vọng, cho cô cơ hội để có cuộc sống hạnh phúc như hôm nay.

Sau một lúc trò chuyện vui vẻ, Vương Tuệ Lan đưa hai đứa nhỏ vào phòng cho b.ú sữa. Khi chúng đã ngủ say, cơm trưa cũng được dọn lên. Cả gia đình cùng nhau quây quần ăn uống.

Sau bữa cơm, nghỉ ngơi một lát, Lục Phi nói muốn đưa Vương Tuệ Lan về nhà bố mẹ vợ để biếu ít cá hố.

Á Á và Thanh Thanh nghe vậy liền nhao nhao đòi đi theo.

Lục Phi xoa đầu bọn trẻ, nhẹ giọng nói:

“Ở nhà đi, bố mẹ mang cá qua đó rồi về ngay.”

Loading...