Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 857

Cập nhật lúc: 2025-03-10 23:17:52
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Chiêu Chiêu hỏi: "Anh cả không muốn à?"

Vương Tuệ Lan lắc đầu: "Không phải. Là chị không muốn."

"Tại sao vậy?"

"Chị thấy có hai đứa là đủ rồi. Hiện tại chỉ có mình anh ấy đi làm, chị ở nhà chăm con, không kiếm ra tiền. Nếu sinh thêm, chị lại càng không có thời gian để đi làm, mà anh ấy thì đã rất vất vả rồi. Chị không muốn anh ấy phải gánh nặng thêm nữa."

Tần Chiêu Chiêu im lặng. Cô hiểu tính cách của Vương Tuệ Lan.

Trong cuộc hôn nhân này, cô ấy luôn có chút tự ti. Với điều kiện của Lục Phi, anh có thể chọn một người vợ tốt hơn, nhưng anh lại chọn cô ấy. Dù Lục Phi chưa từng để tâm đến chuyện đó, nhưng Vương Tuệ Lan vẫn luôn cảm thấy mình có phần không xứng.

Tần Chiêu Chiêu đã khuyên nhủ nhiều lần, bảo Vương Tuệ Lan đừng suy nghĩ lung tung nữa. Lục Phi cưới cô vì yêu thương cô, không phải vì bất kỳ lý do nào khác. Nhưng sự tự ti đã bám rễ trong lòng cô từ nhỏ, đâu dễ gì thay đổi.

“Chị đã nói chuyện này với anh cả chưa?”

Vương Tuệ Lan lắc đầu.

Tần Chiêu Chiêu thở dài, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Chị chưa nói thì làm sao biết được anh ấy nghĩ gì? Nếu anh ấy cũng muốn có thêm con, chẳng lẽ chị từ chối à?”

Vương Tuệ Lan im lặng một lúc rồi mới khẽ gật đầu: “Chỉ cần anh ấy muốn, chị sẽ sẵn sàng.”

Tần Chiêu Chiêu cười nhẹ, giọng trêu ghẹo: “Vậy thì tối nay về bàn với anh ấy xem sao.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/857.html.]

Vương Tuệ Lan rất tin tưởng Tần Chiêu Chiêu. Thấy cô nói vậy, cô cũng mỉm cười, gật đầu đồng ý: “Được, chị nghe lời em.”

Hai người còn đang trò chuyện thì Lục Dao dắt theo Thanh Thanh đẩy cửa bước vào.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

“Em còn đang thắc mắc sao hai chị chưa đưa con ra ngoài hóng gió, hóa ra là cho b.ú à. Để em xem hai nhóc này nào.”

Cái bụng bầu lớn khiến Lục Dao phải đi lại thật cẩn thận.

Vừa thấy cô ngồi xuống, Vương Tuệ Lan đã ngăn lại: “Em cứ ngồi nói chuyện thôi, đừng ôm ấp bế bồng gì hết. Bụng lớn thế này phải chú ý chứ.”

Lục Dao cười, tỏ vẻ không sao: “Chị dâu, chị yêu trẻ con thế, lại giỏi chăm con nữa, mau sinh thêm một đứa đi. Cho Á Á với Thanh Thanh có thêm em chơi cùng, để anh của em cũng đủ nếp đủ tẻ.”

Vương Tuệ Lan thoáng sững người. Cô không ngờ ngay cả Lục Dao cũng nhắc đến chuyện này.

“Chị với anh em chưa có kế hoạch.”

“Kế hoạch gì chứ! Hai người còn trẻ khỏe, chịu khó một chút là có ngay thôi.”

Tối hôm đó, Vương Tuệ Lan trở về nhà.

Dỗ hai đứa nhỏ ngủ xong, cô cùng Lục Phi cuộn mình trong chăn. Cô muốn nói chuyện có con với anh, nhưng đây là lần đầu tiên cô chủ động đề cập đến vấn đề này, trong lòng không khỏi ngại ngùng.

Cô nghĩ mãi, chưa biết nên mở lời thế nào, chỉ lẳng lặng nhìn anh. Lục Phi thấy vợ cười tủm tỉm, trông có vẻ như đang giấu điều gì trong lòng, liền bật cười hỏi:

“Hôm nay em sao thế? Tự nhiên ngồi cười một mình, có chuyện gì muốn nói với anh à?”

Loading...