Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/YijXzIwGtZ
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người lính còn lại không đi theo mà quay về xe, mang đồ mới mua lên. Tôi tưởng mình bị phát hiện, tim thắt lại. Anh ta mở cửa xe, ánh mắt chạm vào tôi.
Tôi không nhịn được nữa, bật khóc, nhỏ giọng cầu xin: ‘Anh ơi, cứu em… Làm ơn cứu em với…’
Anh ấy không gọi bố chồng tôi, cũng không hét lên. Anh ấy chỉ nhìn tôi một lúc, rồi nhẹ giọng hỏi: ‘Chuyện gì đã xảy ra?’
Tôi run rẩy kể lại tất cả.
Anh ấy im lặng, sau đó nói một câu: ‘Tôi sẽ cứu cô.’
Khoảnh khắc ấy, anh ấy chính là vị thần trong đời tôi. Tôi chưa từng gặp ai tốt với mình như vậy. Nếu không có anh ấy, tôi đã không thể sống đến hôm nay.”
"Anh ấy giống như ánh mặt trời ấm áp, soi rọi vào cuộc sống tăm tối của tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/842.html.]
Tôi kể hết mọi chuyện mình đã trải qua cho anh ấy nghe, khẩn cầu anh cứu tôi. Nếu anh không giúp, tôi chắc chắn sẽ chết.
Anh chọn tin tôi. Anh để tôi tiếp tục trốn trong xe, không nói ngay với người lính kia rằng tôi đang ở đó. Chỉ đến khi xe đã chạy xa, anh mới tiết lộ.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Người lính lái xe lập tức tức giận, đòi đưa tôi trả về. Nhưng anh lính đã cứu tôi lại lên tiếng giải thích, kể cho anh ta nghe hoàn cảnh của tôi. Người lái xe tỏ ra nghi ngờ, cho rằng tôi có vấn đề về thần kinh, những lời tôi nói không đáng tin.
Họ ra ngoài mua sắm cho đơn vị nên phải quay về doanh trại ngay. Nếu vì tôi mà chậm trễ, họ sẽ bị phạt. Tôi sợ hãi đến run rẩy. Nếu bị trả về, tôi chắc chắn không thể sống nổi. Tôi cố gắng giải thích rằng mình là một người bình thường, tất cả những gì tôi nói đều là sự thật. Tôi vén tay áo, kéo cổ áo để họ nhìn thấy những vết sẹo chi chít trên cơ thể mình.
Thế nhưng người lính lái xe không muốn chịu trách nhiệm. Hắn nói chồng cũ của tôi từng bảo rằng tôi có khuynh hướng tự hại bản thân. Những vết sẹo đó chưa chắc là do người khác gây ra, có khi chính tôi tự làm mình bị thương.
Cuối cùng, anh lính đã cứu tôi chấp nhận chịu mọi trách nhiệm. Nhờ vậy, họ mới đồng ý đưa tôi về doanh trại.
Nhưng tôi không dám mạo hiểm. Nếu đến doanh trại mà cấp trên không tin tôi, rồi lại quyết định trả tôi về, thì tôi vẫn không thoát được.
Tôi khẩn cầu họ đưa tôi đến ga tàu để tôi có thể rời khỏi nơi này. Tôi bịa ra một câu chuyện, nói rằng mình còn họ hàng ở xa, muốn đến đó nương tựa. Người lính lái xe kiên quyết phản đối, nhưng anh lính cứu tôi vẫn kiên trì bảo vệ tôi. Sau một hồi tranh cãi, cuối cùng người lái xe cũng chịu đồng ý đưa tôi đến ga tàu.