Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 832
Cập nhật lúc: 2025-03-10 22:43:28
Lượt xem: 6
Rõ ràng, Tống Chân cố ý nói như vậy, ngay trước mặt vợ Hứa An Hoa mà gọi thẳng tên thân mật của cậu ta, lại còn muốn ở lại chăm sóc.
Những người có mặt đều cảm thấy khó chịu, chứ đừng nói đến Lục Dao.
Cô ấy là vợ của Hứa An Hoa, đang mang thai con của cậu ta. Giờ phút này, nhìn chồng mình mất trí nhớ, không nhận ra mình đã là một chuyện đau lòng, nay còn phải chứng kiến cảnh anh ta thân thiết với người phụ nữ khác...
Sao cô ấy có thể không đau?
Dư Hoa chưa kịp mở lời, mẹ Hứa An Hoa đã lên tiếng trước, giọng điệu ôn hòa nhưng mang theo sự bảo vệ rõ ràng dành cho con dâu:
"An Hoa, cô Tống đã chăm sóc con suốt một thời gian dài rồi. Bây giờ con đã về nhà, không nên làm phiền cô ấy thêm nữa.”
Bà không chờ con trai đáp lại, quay sang Tống Chân, nở một nụ cười nhã nhặn nhưng ẩn chứa sự xa cách:
"Cô Tống, nghe giọng cô thì có vẻ không phải người bản địa, chắc đây là lần đầu cô đến Hải Thị nhỉ? Để cảm ơn cô đã chăm sóc con trai tôi trong thời gian qua, tôi xin phép nghỉ làm để đưa cô đi tham quan một vòng. Cô đi đường xa cũng vất vả rồi, sao không về nhà chúng tôi nghỉ ngơi một chút? Lục Dao và An Hoa lâu ngày không gặp, chắc hai vợ chồng cũng cần thời gian riêng tư để trò chuyện. Cô thấy sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/832.html.]
Tống Chân chưa kịp lên tiếng, Cục trưởng Tôn đã bước tới, giọng nói dứt khoát như muốn chấm dứt mọi chuyện:
"Đúng vậy. Cô đi đường xa cũng mệt rồi. Tôi đã sắp xếp phòng ở nhà khách cho cô, cứ nghỉ ngơi thoải mái vài ngày ở Hải Thị. Cần gì thì cứ nói với chúng tôi, ngay cả vé tàu xe về chúng tôi cũng sẽ lo cho cô.”
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Tống Chân đương nhiên hiểu ẩn ý trong lời nói của họ. Nếu cô ta còn cố chấp đòi ở lại, không chỉ làm mất lòng mọi người mà còn khiến bản thân trở nên đáng nghi. Cô ta mím môi, dù không cam tâm nhưng vẫn phải gật đầu đồng ý.
Cục trưởng Tôn thấy cô ta không phản đối thì lập tức nói tiếp:
"Vậy đi thôi, cũng muộn rồi, tôi sẽ đưa cô về nhà khách.”
Trước khi rời đi, Tống Chân quay sang Hứa An Hoa, giọng nói dịu dàng nhưng cũng đầy ẩn ý:
"An Hoa, ngày mai em sẽ đến thăm anh.”
Dù ký ức đã mất, Hứa An Hoa vẫn có thể cảm nhận rõ ràng rằng những người xung quanh không muốn cô ta tiếp tục ở lại. Trong lòng cậu ta có chút không vui, nhưng đối diện với những người thân xa lạ này, cậu ta chỉ khẽ gật đầu.
Dư Hoa nhìn theo bóng dáng Tống Chân khuất dần mà trong lòng đầy nghi hoặc. Không chỉ bà mà ai cũng cảm thấy khó hiểu về sự xuất hiện của người phụ nữ này.