Họ không thể đọc hết cuốn nhật ký. Tất cả yêu thương trong họ vỡ vụn. Thay vào đó là căm phẫn, là oán hận.
Đứa con gái họ nâng niu dạy dỗ, hóa ra lại là một con quỷ.
Họ quyết định đưa con quỷ ấy xuống địa ngục.
Mang theo ba cuốn nhật ký, họ đến đồn công an.
Ba cuốn nhật ký lập tức được cảnh sát tiếp nhận. Vì nội dung có liên quan đến hành vi g.i.ế.c người, cảnh sát mở hồ sơ điều tra ngay trong đêm.
Lục Phi lái xe đưa ông Từ đến đồn công an để rút đơn kiện.
Vừa bước vào trong, họ bất ngờ gặp lãnh đạo tòa soạn báo. Ông ta cũng đến vì cùng mục đích.
Thấy họ, lãnh đạo tòa soạn khoát tay: “Vụ này rút hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Hai người về đi.”
Lục Phi và ông Từ ngơ ngác.
“Sao thế?” Ông Từ hỏi.
Người kia hạ giọng, liếc nhìn vào văn phòng: “Cảnh sát nói cô ta dính líu đến tội g.i.ế.c người. Đã mở hồ sơ điều tra.”
Cả hai sửng sốt.
“Giết người?” Ông Từ nhíu mày, nửa tin nửa ngờ. “Thật sao?”
“Đương nhiên là thật. Chính cảnh sát nói với tôi.” Lãnh đạo tòa soạn ghé lại gần, thấp giọng: “Là bố mẹ cô ta báo án. Tôi hỏi mãi cảnh sát mới chịu tiết lộ. Nghe đâu, hơn mười năm trước, cô ta đã g.i.ế.c em trai ruột của mình.”
Lục Phi và ông Từ nhìn nhau, không thể tin nổi. Hơn mười năm trước, Phương Yến vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Nhìn vẻ mặt sững sờ của họ, lãnh đạo tòa soạn nhếch môi cười lạnh: “Không tin đúng không? Tôi nghe cũng khó tin. Nhưng đó là sự thật. Khi còn nhỏ, cô ta đã g.i.ế.c c.h.ế.t em trai mình. Đúng là trời có mắt, trừng phạt kịp thời. Bằng không, chẳng biết còn bao nhiêu người bị hại nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/815.html.]
Nói xong, ông ta xoay người rời đi.
Lục Phi quay sang ông Từ, trầm ngâm: “Chúng ta có nên vào nữa không?”
“Vào hỏi cho rõ chuyện.” Ông Từ gật đầu.
Cả hai bước vào văn phòng. Từ lời cảnh sát phụ trách vụ án, họ mới tin chắc rằng đó là sự thật.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Khi ra khỏi đồn công an, cả hai chuẩn bị rời đi.
Nhưng khi đi ngang qua một văn phòng khác, Lục Phi vô tình nghe thấy một cái tên.
“Hứa An Hoa.”
Bước chân anh ta khựng lại.
Rồi không chút chần chừ, anh ta quay đầu, sải bước vào phòng.
Ông Từ không hiểu chuyện gì, vội gọi: “Lục Phi!”
Nhưng Lục Phi không dừng lại.
Thấy thế, ông Từ chỉ đành theo sau.
Trong phòng, một viên cảnh sát vừa nghe điện thoại xong, đang đứng dậy định rời đi. Ngay lúc đó, Lục Phi bước vội vào.
Viên cảnh sát thoáng ngạc nhiên: “Anh…”
Lục Phi gấp gáp: “Vừa rồi tôi đi ngang qua, nghe anh nhắc đến cái tên Hứa An Hoa. Có tin gì của cậu ấy sao?”
Viên cảnh sát nhìn Lục Phi đầy cảnh giác. Thấy anh ta kích động, nhưng vẫn không trả lời ngay mà chỉ nghiêm giọng hỏi:
"Anh là ai? Hỏi chuyện này làm gì?"