Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 809

Cập nhật lúc: 2025-03-10 11:25:09
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đó, chúng ta đâu có ai để ý đến cảm xúc của nó?

Một đứa trẻ chín tuổi, vừa mất đi người thân yêu nhất, nhưng lại không khóc lóc, không oán trách, không tỏ ra yếu đuối... Bà không thấy có gì bất thường sao?

Chúng ta vẫn luôn nghĩ rằng con bé quá hiểu chuyện, trưởng thành qua một đêm. Nhưng thực tế là gì?

Có lẽ từ lúc đó, tâm lý của nó đã có vấn đề rồi. Những gì chúng ta thấy chỉ là bề ngoài. Còn những gì nó thực sự nghĩ, chúng ta chưa từng biết đến."

Lời ông Phương như một mũi d.a.o đ.â.m thẳng vào lòng bà Phương. Mũi d.a.o ấy khoét ra một sự thật tàn nhẫn—một sự thật mà suốt bao nhiêu năm qua họ chưa từng nhận ra.

Mắt bà dần nhòe đi, nước mắt lặng lẽ lăn dài, thấm ướt vạt áo.

"Ông nói đúng..." Bà nghẹn ngào. "Căn phòng của nó lúc nào cũng khóa kín, chưa bao giờ để tôi vào dọn dẹp. Những lúc nó ra ngoài, tôi cũng không thể vào được.

Từ nhỏ, nó đã có thói quen viết nhật ký, đến giờ đã dùng hết mấy cuốn, cuốn nào cũng khóa chặt.

Trước đây tôi không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng đó là thói quen cá nhân. Nhưng bây giờ nghĩ lại... có lẽ trong lòng nó thực sự có vấn đề.

Tại sao nó cứ giữ kín trong lòng?

Nếu nó chịu nói với chúng ta, có lẽ mọi chuyện đã không đi đến nước này..."

Ông Phương siết chặt bàn tay, ánh mắt đầy quyết tâm:

"Trong lòng con bé rốt cuộc giấu bao nhiêu tâm sự, tôi muốn biết. Tôi muốn xem những cuốn nhật ký đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/809.html.]

Bà Phương lập tức phản đối:

"Không được! Đó là quyền riêng tư của nó. Khi chưa được phép, chúng ta không nên xem."

Ông Phương nhìn bà, giọng nghiêm nghị:

"Đây là lúc nào rồi mà bà còn quan tâm đến riêng tư? Bà coi trọng sự riêng tư của nó, hay coi trọng trạng thái tinh thần của nó hơn?"

Bà Phương nghẹn lời.

Ông Phương tiếp tục:

"Chẳng lẽ bà không hiểu sự việc lần này nghiêm trọng thế nào sao?

Cho dù hồ sơ bị hủy bỏ, Tiểu Yến không bị ghi tội, thì nó vẫn phải lên truyền hình và báo chí để xin lỗi công khai. Tiếng xấu đồn xa, sau này nó sẽ phải đối mặt với bao nhiêu lời đàm tiếu?

Con bé sẽ không chịu nổi áp lực đó đâu.

Nếu chúng ta không tìm ra vấn đề thực sự trong lòng nó, ai biết sau này nó còn có thể làm ra chuyện gì nữa?"

"Bà có hiểu đây là cú sốc lớn đối với nó không? Nó sẽ suy sụp mất. Chúng ta không hiểu suy nghĩ của nó, làm sao giúp nó vượt qua khó khăn trong lòng để quay lại với cuộc sống bình thường?"

"Nó khóa cửa phòng là vì không muốn chúng ta biết những điều riêng tư của nó. Nếu chúng ta lén xem nhật ký, liệu nó có càng suy sụp hơn khi phát hiện ra không? Có khi còn khiến sự việc tồi tệ hơn đấy!"

"Bà nói cũng có lý." Ông ta trầm ngâm, rồi chậm rãi nói tiếp, "Vậy chúng ta có thể xem mà không để nó biết. Chỉ cần hiểu được suy nghĩ của nó, chúng ta sẽ có cách giúp nó tốt hơn."

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Bà ta kinh ngạc nhìn chồng: "Ý ông là lén xem mà không cho nó biết?"

Loading...