Lục Phi ngồi xuống, tiếp tục kể:
"Hải Thị Nhật Báo là báo nhà nước, chủ trương lan tỏa những tin tức tích cực, thế nên khi phát hiện nội dung sai lệch ảnh hưởng đến uy tín tờ báo, họ lập tức báo cảnh sát để chuyển trách nhiệm sang công an xử lý. Sau đó, bọn con theo cảnh sát đến đồn làm đơn tố cáo. Hành vi của Phương Yến đã vi phạm pháp luật, nên sau khi lấy lời khai và lập hồ sơ, quyết định cuối cùng là tạm giam cô ta. Khi nghe thấy hai chữ 'tạm giam', Phương Yến lập tức làm ầm lên, nhưng cảnh sát không chấp nhận bất kỳ lời biện hộ nào. Sau khi hoàn tất thủ tục, bọn con mới ra về."
Nghe đến đây, Tần Chiêu Chiêu và bà Dư Hoa đều thở phào nhẹ nhõm.
"Đúng là tự làm tự chịu," bà Dư Hoa thở dài. "Còn trẻ mà tâm địa quá xấu xa. Con đường tươi sáng trước mắt, vậy mà tự tay phá hủy."
Cùng lúc đó, tại đồn công an, Phương Yến gần như suy sụp hoàn toàn.
Cô ta níu c.h.ặ.t t.a.y giám đốc đài, ánh mắt hoảng loạn, cầu xin gã giúp đỡ:
"Anh nhất định phải cứu em! Em không thể ở lại đây, lỡ mà để lại hồ sơ tội phạm thì cuộc đời em coi như chấm hết!"
Giám đốc đài hạ giọng, sắc mặt nghiêm nghị:
"Hiện giờ em đã bị tạm giam rồi, không thể ra ngoài được nữa. Anh sẽ báo cho bố mẹ em biết, sau đó cùng họ nghĩ cách giải quyết."
Phương Yến trợn tròn mắt, gần như phát điên. Cô ta đã dùng bao nhiêu năm để xây dựng hình tượng hoàn hảo trước mặt bố mẹ, vậy mà giờ tất cả sắp sụp đổ chỉ vì một sai lầm!
"Không được! Anh không thể báo cho họ!" Giọng cô ta nghẹn lại, gấp gáp đến mức run rẩy. "Em nhất định phải ra khỏi đây ngay. Em không thể để bố mẹ biết chuyện này! Nếu họ biết em bị tạm giữ, họ sẽ thất vọng về em lắm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/805.html.]
Giám đốc đài cố kìm nén sự bực bội. Chuyện phát sóng trực tiếp xảy ra sự cố đã đủ khiến gã đau đầu, bây giờ lại thêm vụ bê bối của Phương Yến. Vị trí giám đốc mà gã cực khổ giành được có thể cũng sẽ lung lay sau vụ này.
Gã trừng mắt nhìn cô ta, cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói đã mất đi phần kiên nhẫn:
"Em bình tĩnh lại đi! Mọi chuyện đã đến nước này, em muốn gì cũng không thể thay đổi được. Anh còn cả đống rắc rối bên ngoài phải giải quyết, không thể lo cho em mãi được! Việc em cần làm bây giờ là ngoan ngoãn ở lại đây."
Phương Yến sững sờ, bàn tay bấu chặt vào thành ghế, giọng nói khàn đi:
"Nếu ở lại đây, sau này em còn có thể tiếp tục làm ở đài truyền hình không?"
Giám đốc đài im lặng một lát, sau đó thở dài, nói thẳng:
"Anh không muốn lừa em. Sự cố lần này ảnh hưởng quá lớn. Sau khi em ra ngoài, đài truyền hình chắc chắn không thể giữ em lại. Ngay cả anh cũng không biết mình có còn giữ được vị trí giám đốc hay không."
Nghe vậy, Phương Yến như rơi xuống vực thẳm. Cô ta đã làm tất cả để có được chỗ đứng trong ngành truyền thông, vậy mà giờ mọi thứ đều sụp đổ.
Giám đốc đài tiếp tục:
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
"Nhưng em yên tâm, anh vẫn còn chút quan hệ. Nếu có thể, anh sẽ giúp em tìm công việc khác."
Phương Yến ngước mắt nhìn gã, hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Cuối cùng, cô ta cố gắng lấy lại bình tĩnh, giọng nói cũng dịu xuống:
"Được, em nghe lời anh... Chỉ xin anh một chuyện, đừng để bố mẹ em biết. Họ là giáo viên đại học, rất coi trọng danh dự. Nếu biết em bị công an tạm giữ, họ sẽ không bao giờ tha thứ cho em..."