Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 787

Cập nhật lúc: 2025-03-10 09:47:21
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ cô ta lắc đầu, giọng nghẹn lại:

"Mẹ chưa bao giờ quên. Nó là nỗi đau mãi mãi khắc sâu trong lòng mẹ."

Đúng lúc này, bố cô ta đi ngang qua, thấy hai mẹ con ôm nhau thì dừng bước. Đoán được chuyện gì đang diễn ra, ông ta bước vào, lên tiếng an ủi:

"Chuyện đã qua rồi, hai người đừng nghĩ mãi. Vài hôm nữa cả nhà mình đi chụp một bức ảnh mới, không cần giữ bức này nữa. Trễ rồi, về ngủ thôi, đừng làm phiền con gái nghỉ ngơi."

Mẹ cô ta gật đầu, được ông ta dìu ra ngoài. Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại.

Phòng ngủ lại trở về với sự yên tĩnh vốn có.

Phương Yến ngồi xuống bàn, ánh mắt lần nữa dừng lại trên bức ảnh. Đôi môi cô ta nhếch lên thành một nụ cười nhạt. Không chút cảm xúc, cô ta cầm lấy cốc sữa, uống cạn.

---

Trước năm sáu tuổi, Phương Yến từng nghĩ mình là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian. Cô ta là con một, là trung tâm của gia đình.

Ông bà, bố mẹ đều cưng chiều cô ta như báu vật.

Nhưng mọi thứ thay đổi khi em trai chào đời.

Tất cả sự quan tâm, yêu thương của bố mẹ dần chuyển sang cậu ta. Không ai để ý đến cảm xúc của cô ta nữa.

Dù cô ta có mè nheo, giận dỗi thế nào cũng vô ích.

Mọi người vẫn nói rằng họ yêu cô ta như cũ, nhưng cô ta không ngốc, cô ta cảm nhận được tình yêu ấy đã phai nhạt theo từng ngày.

Cô ta không hiểu.

Tại sao mọi người lại thay đổi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/787.html.]

Năm em trai ba tuổi, bố mẹ đề nghị cho cậu ta ngủ chung phòng với cô ta.

Nhà có ba phòng ngủ và một phòng khách. Không gian tuy rộng nhưng sáu người sống chung vẫn khá chật chội.

Trước khi có em, bố mẹ ở một phòng, ông bà ở một phòng, cô ta được ngủ riêng.

Cô ta vốn đã không thích em trai, càng không muốn chia sẻ không gian riêng tư với nó, nên kiên quyết từ chối.

Tạm thời chuyện này bị gác lại.

Nhưng rồi, một đêm nọ...

Cô ta tỉnh dậy giữa chừng vì khát nước.

Trên đường xuống bếp, cô ta vô tình nghe thấy giọng của bà nội văng vẳng trong phòng khách.

"Con bé đó không phải con ruột, các con không thể chiều chuộng nó như vậy. Nhìn xem nó hành xử ra sao rồi! Có nuôi lớn thì cũng chỉ là đồ vong ân bội nghĩa. Tốt hơn hết là trả nó về cho bố mẹ ruột. Dù sao cũng cho nó sống trong sung sướng suốt bao nhiêu năm, coi như chúng ta đã làm tròn bổn phận."

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Nghe đến đây, lòng cô ta lạnh buốt, như thể có một cơn gió rét quét qua tận xương tủy.

Bố cô ta lên tiếng trước, giọng đầy do dự:

"Không được. Chúng ta đã nuôi Tiểu Yến suốt bao nhiêu năm nay, cũng có tình cảm rồi. Nhà bố mẹ ruột của con bé có đến năm, sáu người con, liệu bây giờ trở về đó có sống tốt không? Bố không nỡ đâu."

Mẹ cô ta cũng đồng tình với chồng, gật đầu phụ họa.

Nhưng lúc này, bà nội lại thở dài, nhẹ nhàng nhắc đến một người khác:

"Nếu không đưa nó về, vậy Tiểu Bảo phải làm sao đây? Tiểu Yến không thích Tiểu Bảo, cứ ép chúng ở chung phòng, các con có yên tâm được không?"

Lời của bà khiến cả bố mẹ cô ta trầm mặc.

Cô ta hoang mang. Cú sốc này đến quá đột ngột, khiến cô ta không biết phải làm gì. Cô ta không muốn bị gia đình này vứt bỏ. Hơn ai hết, cô ta hiểu rõ, bố mẹ vẫn còn tình cảm với mình. Nếu muốn tiếp tục ở lại đây, cô ta buộc phải sống hòa thuận với Tiểu Bảo.

Loading...