Mẹ nuôi của Vương Tuệ Lan đi mượn một hộp mực đỏ từ quầy tiếp tân nhà nghỉ. Cả hai bên ký tên, điểm chỉ, chính thức hoàn tất thỏa thuận.
Phương Yến đưa cho họ một bản, rồi rút lại năm đồng từ số tiền trong tay.
"Năm đồng này con giữ lại để đi xe về. Hai người kiểm tra lại đi, tổng cộng hai trăm tám mươi đồng."
Mẹ nuôi của Vương Tuệ Lan cầm tiền, cùng ông chồng đếm đi đếm lại mấy lần mới xác nhận số lượng.
"Còn thiếu hai trăm hai mươi đồng, sáng mai cô nhớ mang đủ là được."
Phương Yến chẳng muốn nhìn thấy gương mặt tham lam của họ thêm phút nào nữa, lập tức rời khỏi nhà nghỉ.
Vừa lúc cô ta đi khỏi, một cánh cửa phòng bên cạnh mở ra.
Vương Tuệ Lan cùng bố Từ bước ra, nhìn vợ chồng già với ánh mắt khó lường.
"Hai người nghe rõ cả rồi chứ?" Mẹ nuôi của Vương Tuệ Lan cười hỏi.
Bố Từ gật đầu, vẻ hài lòng:
"Bà làm rất tốt. Đợi mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ đưa đủ số tiền trợ cấp dưỡng lão như đã hứa."
"Vậy thì tốt, tôi tin ông."
Bố con họ Từ không nói thêm gì, chỉ dặn dò một câu:
"Mong ngày mai bà không làm chúng tôi thất vọng. Giờ cũng không còn sớm nữa, các người nghỉ ngơi giữ sức đi."
"Chúng tôi biết phải làm gì, ông cứ yên tâm!"
Bố con họ Từ rời khỏi nhà khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/783.html.]
Đi đến cửa, ông nhìn con gái mình rồi nói:
"Đêm nay đừng về nhà họ Lục nữa, về nhà mình ở tạm đi. Trời sắp tối rồi."
"Không được đâu. Cả ngày rồi con chưa về, chắc Chiêu Chiêu với Lục Phi lo lắng lắm. Con từng hứa với chị Chiêu Chiêu sẽ chăm sóc chị ấy trong thời gian ở cữ mà."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Bố Từ nhìn con gái đầy yêu thương, giọng nói cũng dịu dàng theo:
"Được rồi, nghe theo quyết định của con vậy. Bố con mình về nhà báo với mẹ một tiếng rồi bố sẽ đưa con về sau."
Vương Tuệ Lan gật đầu đồng ý.
Hai bố con ngồi xe ba bánh trở về. Trời đã dần chuyển tối, màn đêm sắp buông xuống, không khí xung quanh cũng trở nên tĩnh lặng hơn.
Vừa đến gần nhà, họ chợt trông thấy một chiếc xe Jeep đậu ngay trước cửa.
Vương Tuệ Lan lập tức nhận ra chiếc xe này. Cô ấy từng ngồi qua, tất nhiên nhớ rất rõ.
"Sao lại có xe đỗ trước cửa nhà mình, lại còn là xe quân đội nữa?" Bố Từ có chút ngạc nhiên, quay sang hỏi con gái.
"Có lẽ Lục Phi thấy con đi cả ngày không về nên tìm đến đây. Nhưng sao anh ấy biết đường đến đây nhỉ?" Vừa nói, cô ấy vừa bước nhanh vào sân.
Đúng lúc này, Lục Phi từ trong nhà đi ra. Nhìn thấy anh, Vương Tuệ Lan không giấu được niềm vui:
"Lục Phi, sao anh lại đến đây?"
Lục Phi mỉm cười, ánh mắt đầy ôn nhu:
"Anh nghe em dâu nói cả ngày nay em chưa về nhà. Anh lo cho em nên đến đây xem sao."
Nói xong, ánh mắt anh ta chuyển sang người đàn ông trung niên đứng bên cạnh Vương Tuệ Lan. Đây là lần đầu tiên họ gặp mặt.
"Chào chú, con là Lục Phi."