Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/RMSvZFox8R
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
(chỗ này Phương Yến nghĩ thông suốt rồi nên xưng hô sẽ là con - thím để giả vờ thảo mai )
Phương Yến không thể bỏ qua cơ hội này.
Số tiền chu cấp chắc chắn có thể đòi được, nhưng việc có lấy đủ hai ngàn đồng hay không thì cô ta không dám chắc. Ở Hải Thị, hai ngàn đồng vẫn là một khoản lớn.
Dù thế nào, cô ta cũng không còn đường lui. Chỉ cần bỏ ra năm trăm đồng, vừa có thể khiến Vương Tuệ Lan bị bêu riếu vừa giúp bản thân tiến gần hơn đến vị trí dẫn chương trình, hoàn toàn đáng giá. Nghĩ thông rồi, cô ta cũng bớt khó chịu.
"Được, con có thể đưa trước hai trăm tám mươi đồng, sáng mai sẽ bổ sung phần còn lại. Dù sao đây cũng không phải số tiền nhỏ, để tránh những phiền phức không đáng có, chúng ta nên viết một bản cam kết theo lời thím, như vậy ai cũng yên tâm hơn."
Nghe cô ta đồng ý, vợ chồng già vui vẻ nhìn nhau.
"Tốt, cứ quyết định vậy đi! Trời còn chưa tối, cô mau chuẩn bị tiền và giấy bút để viết cam kết."
"Giờ ngân hàng đóng cửa rồi, con không rút tiền được. Ngày mai con sẽ mang đến đủ, được không?"
Hai vợ chồng nhìn ra ngoài trời, thấy ngân hàng đúng là đã đóng cửa. Nhưng họ lại lo lắng cô ta về rồi sẽ đổi ý, đến lúc đó chẳng có cách nào đòi lại được tiền. Nhìn ví cô ta căng phồng, ông ta nảy ra một ý khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/782.html.]
"Sáng mai cũng được... nhưng tôi thấy ví cô có hơn hai trăm đồng đấy. Hay thế này, trước mắt cứ đưa trước một phần để chúng tôi yên tâm, cam kết có thể viết ngay bây giờ. Ngày mai cô chỉ cần đưa nốt phần còn lại là được. Cô thấy sao?"
Phương Yến bực bội. Cô ta cảm thấy mình đang bị ép buộc, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Nhìn gương mặt tham lam của hai kẻ già nua, cô ta chỉ muốn giáng cho mỗi người một cái bạt tai.
Tất nhiên, ý nghĩ này chỉ có thể tồn tại trong đầu.
Cô ta kiềm chế cảm xúc, cố giữ giọng bình tĩnh:
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
"Nhất thiết phải gấp gáp vậy sao?"
"Đương nhiên! Cô cũng nên hiểu cho chúng tôi. Nhỡ đâu ngủ một đêm, sáng mai chúng tôi lại đổi ý không đi cùng cô làm chương trình nữa thì sao?" Mẹ nuôi của Vương Tuệ Lan cười nhạt. "Cứ đưa trước ít tiền, chúng tôi sẽ yên tâm ngủ ngon. Ngày mai nhận đủ số còn lại, vợ chồng tôi sẽ phối hợp hết mình với cô."
Lời này nói ra nghe cũng có lý, cơn giận trong lòng Phương Yến vơi đi một chút. Cô ta miễn cưỡng lấy hết tiền trong ví ra, đếm từng tờ một. Tổng cộng hai trăm tám mươi lăm đồng.
Cô ta lấy ra một quyển sổ làm việc màu đỏ cùng cây bút. Trong thời đại này chưa có điện thoại di động, người làm báo như cô ta luôn mang theo sổ tay để ghi chú những ý tưởng bất chợt.
Mở sổ ra, cô ta viết một bản cam kết về việc giao dịch năm trăm đồng, chia thành hai bản.