Cô gái kia hứa sẽ chia cho họ 2000 đồng, nhưng giờ xem ra, họ hoàn toàn có thể đòi đủ 5000.
Đáng tiếc, kế hoạch đã thất bại. Cô ta giờ đã không thể trông cậy được nữa, số tiền này họ chỉ có thể tự mình giành lấy.
Vương Tuệ Lan thấy mẹ nuôi đang đảo mắt đánh giá khắp nơi, trong lòng liền hiểu bà ta đang tính toán điều gì.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Cô không vạch trần, chỉ đứng lặng nhìn.
Mẹ nuôi cuối cùng lên tiếng, giọng không giấu được sự ghen tị:
"Không ngờ điều kiện nhà các người lại tốt như vậy."
Vương Tuệ Lan lạnh nhạt đáp:
"Đây là nhà của anh trai tôi, không liên quan gì đến tôi. Các người đừng mơ tính toán với họ. Chuyện giữa chúng ta chỉ có thể do chính chúng ta giải quyết, không dính dáng đến ai khác."
Mẹ nuôi vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chậm rãi nói:
"Được thôi. Vậy bây giờ giải quyết dứt điểm chuyện này đi. Mày muốn cắt đứt quan hệ với bọn tao? Được! Tao không đòi 5000 đồng nữa, chỉ cần đưa 3000 đồng. Từ nay trở đi, tao sẽ coi như không quen biết mày."
Nghe vậy, Vương Tuệ Lan không nhịn được bật cười.
"3000 đồng? Các người nghĩ tôi ngu đến mức đó à? Đừng nói bây giờ tôi không có, dù có thì cũng không đưa. Tôi chẳng nợ nần gì các người cả!"
Mẹ nuôi lập tức nổi giận, chỉ thẳng vào cô mà quát lớn:
"Mày không chịu đưa tiền thì đừng hòng cắt đứt quan hệ! Dù sao bọn tao cũng đã đến Hải Thị, thành phố này phồn hoa thế này, từ nay tao sẽ sống ở đây luôn!"
Cả hai cứ thế lớn tiếng đôi co.
Ông Từ nhíu mày, không muốn để mọi chuyện đi quá xa. Hiện tại, quan trọng nhất vẫn là tìm ra kẻ đứng sau hãm hại Tuệ Lan. Trước mắt, vẫn cần hai vợ chồng già này tham gia. Chờ xong việc rồi tính sổ sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/777.html.]
Ông giơ tay, trầm giọng ngăn lại:
"Được rồi, đừng cãi nhau nữa!"
Nói rồi, ông quay sang vợ mình:
"Bà vào bếp làm cho họ hai món đi."
Bà Từ lập tức biến sắc, nhìn chồng như thể không tin vào tai mình.
Nghĩ đến những lời cay độc mà hai người kia vừa mắng nhiếc con gái mình, bà đã phải cố nhịn lắm mới không tống cổ họ ra khỏi nhà. Giờ lại còn bảo bà vào bếp nấu ăn cho họ?
Nực cười!
“Nhà không còn món gì nữa, chỉ có dưa muối thôi.”
Bà Từ thản nhiên nói, giọng điệu bình thản nhưng ý tứ lại vô cùng rõ ràng.
Bố mẹ nuôi của Vương Tuệ Lan lập tức hiểu ra. Họ tức giận, nhưng cũng không thể làm gì khác.
Hải Thị không phải là địa bàn của họ. Ở nơi này, người duy nhất họ có thể dựa vào chính là cô gái xinh đẹp kia. Nhưng ngặt nỗi, họ vừa phản bội cô ta xong, giờ muốn nhờ vả cũng không còn ai giúp đỡ nữa.
Ông Từ thừa biết trong nhà vẫn còn thức ăn. Nhưng ông cũng hiểu tâm trạng của vợ mình, nên lập tức hùa theo:
“Bây giờ đã quá trưa, ngoài chợ chẳng còn ai bán thức ăn nữa. Các người ăn tạm đi.”
Bà Từ không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ mang ra một đĩa dưa muối cùng hai chiếc bánh bao trắng, đặt xuống bàn trước mặt hai vợ chồng kia.
“Bánh bao làm từ bột mì trắng đấy, ăn từ từ kẻo nghẹn.”
Nói xong, bà ngồi xuống đối diện, khoanh tay chờ xem bọn họ ăn như thế nào.