Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 774

Cập nhật lúc: 2025-03-10 09:31:22
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông Từ nhếch mép cười lạnh:

"Bà có thể nghi ngờ bất cứ thứ gì, nhưng không được nghi ngờ công an nhân dân! Không dám đi, chứng tỏ bà có tật giật mình, sợ công an điều tra ra sự thật!"

Rồi ông quay sang con trai.

"Bình An, con đến đồn báo án đi. Nói rằng chúng ta đã bắt được kẻ buôn người."

Từ Bình An lập tức gật đầu: "Vâng! Mọi người giúp bố mẹ tôi trông chừng hai kẻ này, tôi sẽ đi ngay!"

Vừa thấy hắn quay lưng, bố nuôi vội vàng lao tới kéo hắn lại, giọng run rẩy:

"Chàng trai... đừng vội! Nghe tôi nói đã!"

Từ Bình An nheo mắt nhìn ông ta, chờ đợi.

Bố nuôi nuốt nước bọt, hít sâu một hơi rồi vội vã phân trần:

"Chúng tôi... chúng tôi thực sự không phải là kẻ buôn người! Tôi có thể thề với trời, nếu chúng tôi từng làm chuyện đó, sẽ không c.h.ế.t tử tế! Giờ các người tin chưa?"

Từ Bình An khẽ nhếch môi, vẻ mặt đầy mỉa mai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/774.html.]

"Buôn người còn làm được, thì mấy lời thề thốt này có là gì chứ? Tôi không tin lời các người, tôi chỉ tin vào công an! Trừ khi ông có thể trả lời câu hỏi của bố tôi. Nếu không, tôi sẽ lập tức báo án!"

“Đúng đó. Ông không nhận mình là kẻ buôn người, vậy hãy nói xem, làm sao ông biết tôi đang ở đây?” Vương Tuệ Lan nhìn chằm chằm vào hai vợ chồng trước mặt, giọng nói không chút d.a.o động.

Hai người kia đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối. Bà ta hiểu rằng nếu hôm nay không nói rõ, e rằng khó mà rời đi êm đẹp. Bị lôi đến đồn công an là điều không thể chấp nhận được, vậy thì chỉ còn cách nói ra những gì bọn họ muốn biết.

Bà ta trừng mắt nhìn chồng:

“Ông nhìn tôi làm gì? Không nói liệu có qua được không?”

Bố nuôi của Vương Tuệ Lan nhíu mày, giậm chân một cái, rồi hít sâu như thể đã hạ quyết tâm:

“Được rồi! Tôi sẽ nói! Nhưng ở đây đông người thế này, ít nhất cũng phải cho chúng tôi vào nhà uống miếng nước chứ? Từ sáng đến giờ còn chưa có gì bỏ bụng.”

Vương Tuệ Lan không hề d.a.o động, giọng cô lạnh lùng:

“Ông nói ngay tại đây đi! Ông vừa bôi nhọ tôi trước mặt mọi người, vậy cũng phải trả lại sự trong sạch cho tôi trước mặt mọi người. Cứ để tất cả cùng nghe xem rốt cuộc là chuyện gì. Còn chuyện ăn uống, đợi ông nói xong tôi sẽ đưa ông đi ăn.”

Cô đứng chắn trước mặt họ, không có ý định nhường đường.

Người đàn ông thở hắt ra, rồi nói:

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

“Tao cũng không biết đối phương là ai. Ba hôm trước, tao nhận được một cuộc điện thoại. Người đó nói rằng mày đang ở Hải Thị, vừa tìm được bố mẹ ruột. Hắn ta còn kể rõ ràng rằng gia đình mới của mày rất có điều kiện, bố là lãnh đạo, anh trai cũng có cửa hàng làm ăn lớn, chắc chắn là rất giàu có. Người đó biết tường tận hoàn cảnh nhà này, còn bảo chỉ cần bọn tao đến Hải Thị, hắn sẽ giúp bọn tao lấy được tiền trợ cấp nuôi dưỡng như mong muốn. Vì vậy, bọn tao mới tức tốc mua vé xe, không nghĩ ngợi gì mà đến đây ngay. Chuyện chỉ có vậy.”

Loading...