Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 764

Cập nhật lúc: 2025-03-10 09:21:25
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dư Hoa vừa bước vào sân đã thấy chiếc xe đạp nữ dựng ngay ngắn bên góc tường. Bà khựng lại một chút rồi lẩm bẩm: "Nhanh thật, đã đến rồi sao?"

Bà xách túi đồ bước vào nhà, vừa liếc mắt đã thấy Phương Yến đang ngồi trên ghế sofa. Cô ta thấy bà, lập tức đứng dậy, nhoẻn miệng cười tươi:

"Dì Dư!"

Dư Hoa cũng gượng cười, đáp lời: "Phóng viên Phương, cô đến rồi."

Bà đưa túi đồ cho người giúp việc rồi dặn dò: "Cô mang vào bếp đi, chuẩn bị nấu cơm. Hôm nay phóng viên Phương sẽ ăn cơm ở nhà mình."

Phương Yến bật cười, giọng ngọt như rót mật: "Thím Dư Hoa, thím cứ gọi con là Phương Yến thôi. Như vậy nghe thân thiết hơn."

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Dư Hoa có chút ngượng ngùng. Trước đây, bà từng mời Phương Yến đến nhà chơi nhưng khi ấy bà đâu biết Lục Phi đã thích Vương Tuệ Lan. Nếu biết trước, bà chắc chắn sẽ không nghĩ đến chuyện tác hợp hai người nữa.

"Được rồi, Phương Yến. Đừng đứng đây nữa, ngồi xuống nói chuyện đi."

Phương Yến chủ động khoác tay bà, trông vô cùng thân thiết. Người ngoài nhìn vào chắc hẳn sẽ nghĩ họ là thân quen từ lâu.

Dư Hoa và Tần Chiêu Chiêu lặng lẽ nhìn nhau, cả hai đều nhận ra sự gượng gạo trong mắt đối phương.

Để xóa đi bầu không khí có phần lúng túng, Phương Yến nhanh chóng lấy từ trong túi ra một hộp canxi và một túi lớn bánh kẹo cùng đồ ăn vặt trẻ em.

"Người ta nói sau ba mươi tuổi dễ bị loãng xương, phải bổ sung canxi. Con có mang một ít đến tặng thím."

Nhìn thấy số quà này, Dư Hoa càng thêm áy náy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/764.html.]

"Cô mua nhiều thế này làm gì, tốn kém quá."

"Thím đừng khách sáo, ai bảo chúng ta có duyên chứ."

Dư Hoa không biết nên đáp lại thế nào, chỉ có thể hướng ánh mắt cầu cứu sang Tần Chiêu Chiêu. Nhưng Tần Chiêu Chiêu lập tức quay sang nhìn hướng khác, như muốn nói: Mẹ tự chuốc lấy, tự giải quyết đi.

Bất chợt, bà nhớ đến thiệp mời của đài truyền hình liền mở lời:

"Hôm nay cô đến vì chuyện Lục Phi tham gia chương trình đúng không?"

Phương Yến lắc đầu, cười nhẹ: "Cũng không hẳn. Chủ yếu là con đến thăm thím và anh Lục Phi thôi. Trước đây đến phỏng vấn anh ấy lúc mới xuất viện, bọn con không mang quà gì cả, trong lòng con vẫn luôn áy náy."

"Ôi, cô khách sáo quá. Tôi đã nói với Lục Phi rồi, nó không muốn tham gia chương trình. Vậy nên chỉ có thể xin lỗi cô thôi."

"Không sao ạ. Anh ấy không muốn tham gia, con tôn trọng quyết định của anh ấy."

Phương Yến rất khéo léo trong cách dẫn dắt câu chuyện. Mặc dù Dư Hoa và Tần Chiêu Chiêu không thân thiết với cô ta, nhưng cuộc trò chuyện vẫn diễn ra khá suôn sẻ.

Sau một lúc, Tần Chiêu Chiêu đứng dậy về phòng xem con. Phương Yến cũng muốn theo cùng.

Dư Hoa do dự một chút rồi cũng đi theo vào phòng.

Vừa thấy bọn trẻ, Phương Yến lập tức khen lấy khen để. Mặc dù biết những lời đó chưa chắc xuất phát từ thật lòng, nhưng với tư cách một người mẹ, nghe vào vẫn rất dễ chịu.

Chẳng bao lâu sau, bữa cơm đã chuẩn bị xong.

Cùng lúc đó, Lục Phi và Vương Tuệ Lan cũng đưa con về.

Loading...