Phương Yến mang theo một số quà tặng đến nhà họ Lục. Người ra mở cửa cho cô ta là Tần Chiêu Chiêu.
Hôm nay trong nhà không có ai khác ngoài cô ấy. Mẹ chồng cô, bà Dư Hoa, cùng người giúp việc ra ngoài mua đồ, còn chồng cô đưa hai đứa nhỏ đi chơi từ sáng sớm.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Nhìn thấy Phương Yến, Tần Chiêu Chiêu hơi bất ngờ nhưng vẫn lịch sự mỉm cười:
"Mời vào, phóng viên Phương."
Phương Yến cười nhẹ, ánh mắt đầy ẩn ý.
"Cô còn nhớ tôi sao?"
Tần Chiêu Chiêu đáp lại một cách khách sáo:
"Phóng viên Phương là người nổi tiếng, sao tôi có thể quên được. Mời vào phòng khách ngồi."
Phương Yến theo cô vào trong, đặt túi quà lên bàn, đồng thời đảo mắt quan sát xung quanh.
"Hôm nay chỉ có mình cô ở nhà sao? Tôi chẳng thấy ai khác cả."
Tần Chiêu Chiêu vẫn giữ nụ cười nhã nhặn, giải thích:
"Mẹ chồng tôi biết cô sẽ đến nên đã đi chợ mua đồ tiếp đãi. Anh cả tôi thì đưa hai đứa nhỏ ra ngoài chơi, chưa biết khi nào về."
Nghe vậy, Phương Yến thầm hài lòng. Cô ta cho rằng bà Dư Hoa rất quý mình, biết mình đến nên mới chuẩn bị chu đáo như vậy.
"Thím Dư Hoa thật chu đáo, trời nóng mà vẫn đích thân đi chợ, làm tôi thấy ngại quá."
Cô ta mở túi quà, lấy ra một chiếc đai nịt bụng, đưa cho Tần Chiêu Chiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/763.html.]
"Đây là đai dùng sau sinh, giúp cơ thể phục hồi nhanh hơn. Đồng nghiệp của tôi cũng dùng loại này, bây giờ nhìn cô ấy chẳng khác gì lúc chưa sinh nở."
Cách tặng quà của Phương Yến rất khéo léo, vừa đúng món, vừa đúng thời điểm, khiến người nhận không thể từ chối.
Tần Chiêu Chiêu đúng là có chút thích món quà này, cô cầm lên xem thử.
Phương Yến lại lấy ra một hộp nhỏ khác.
"Đây là núm v.ú giả cho bé. Dùng sau khi ăn sẽ giúp bé không quấy khóc."
Tần Chiêu Chiêu không chắc có dùng đến hay không, nhưng vẫn nhận lấy. Dù sao ai không thích nhận quà cơ chứ?
"Cảm ơn cô, khách sáo quá rồi."
"Đừng khách sáo với tôi." Phương Yến cười tươi, ánh mắt đầy vẻ thân thiện. "Không biết nói sao nữa, lần đầu gặp cô, tôi đã có cảm giác rất thích cô rồi."
Cô ta nhìn Tần Chiêu Chiêu chăm chú, giọng điệu tự nhiên như thể đang khen từ tận đáy lòng.
"Tôi chưa từng thấy ai đẹp hơn cô. Ngay cả những ngôi sao trên tivi đứng trước cô cũng còn kém xa không chỉ một chút."
Lời khen nghe có vẻ chân thành nhưng lại khiến Tần Chiêu Chiêu cảm thấy hơi gợn. Cô biết Phương Yến đang lấy lòng mình, nhưng không thể phủ nhận, những lời này thực sự rất dễ nghe.
Phương Yến rất giỏi nắm bắt lòng người. Ai mà không thích được khen ngợi cơ chứ?
Nhưng Tần Chiêu Chiêu không phải kiểu người dễ xiêu lòng trước những lời tâng bốc. Cô không thích giao thiệp với những người khéo léo quá mức, lại càng không muốn kết bạn với kiểu người như Phương Yến.
Cô chỉ nhàn nhạt đáp:
"Cô nói đùa rồi. Tôi sao có thể so sánh với ngôi sao trên tivi được chứ?"