Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/2TtPZdE4To
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sao có thể như vậy? Hai đứa nó bắt đầu từ bao giờ? Sao mẹ lại không nhận ra chút nào?" Dư Hoa tròn mắt ngạc nhiên. "Lúc Lục Phi nhập viện, mẹ còn nói với nó là sẽ tìm đối tượng cho. Tuệ Lan cũng phụ họa theo, còn bảo anh con nghe lời mẹ nữa mà."
Tần Chiêu Chiêu mỉm cười giải thích: "Vẫn chưa bắt đầu đâu mẹ. Anh Lục Phi đơn phương thích Tuệ Lan, còn cô ấy thì không biết gì cả."
Dư Hoa nhíu mày: "Vậy chẳng phải anh con đang tự mình đa tình à? Nếu nó thích người ta thì cứ thẳng thắn tỏ tình đi. Đều ở chung một nhà, tiện quá còn gì."
Tần Chiêu Chiêu bật cười: "Mẹ đừng vội. Chuyện này cũng cần thời gian. Tuệ Lan mới đến nhà mình được hơn mười ngày, nếu quá vội vàng, e là phản tác dụng."
Dư Hoa gật gù: "Ừ, con nói cũng có lý. Con giúp mẹ hỏi xem Tuệ Lan có ý gì không. Nếu con bé cũng có tình cảm với anh con, chúng ta sẽ tác hợp cho họ. Mẹ chỉ lo Lục Phi cứ chần chừ mãi, đến lúc đó có khi lại bị người khác cướp mất Tuệ Lan."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Tần Chiêu Chiêu không nhịn được cười: "Con đã hỏi rồi. Tuệ Lan thích anh ấy, nhưng chưa từng nghĩ sẽ có quan hệ gì với anh ấy cả. Cô ấy cảm thấy mình không xứng với anh chồng con. Cô ấy đã từng kết hôn, nên không muốn nghĩ đến chuyện này nữa."
Dư Hoa thở dài: "Con bé mới ngoài hai mươi, sao lại có suy nghĩ tiêu cực như vậy chứ? Quả nhiên đúng như Lục Phi nói, thời cơ chưa đến. Con thân với nó, nhớ bảo nó đừng có suy nghĩ linh tinh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/758.html.]
"Con biết rồi. Mẹ cũng đồng ý rồi, vậy con yên tâm. Tiếp theo cứ xem anh Lục Phi thế nào, chúng ta cứ chờ xem sao."
"Được, được! Vậy thì chờ xem. Ha ha ha!"
Hai ngày sau là cuối tuần.
Vết thương của Lục Phi đã gần lành, chỉ đợi đến thứ Hai là có thể đi làm lại. Nhưng quan hệ giữa anh và Vương Tuệ Lan vẫn chẳng có tiến triển gì. Cô ấy suốt ngày bận bịu bên Tần Chiêu Chiêu và hai đứa nhỏ, ngay cả một cơ hội để nói chuyện riêng cũng không có. Nghĩ đến chuyện đi làm rồi, sáng đi tối về, càng khó có thời gian gặp cô, Lục Phi quyết định phải tranh thủ dịp cuối tuần để tạo cơ hội.
Hôm nay, anh lấy cớ đưa bọn trẻ đi công viên chơi, nhân tiện kéo Vương Tuệ Lan đi cùng.
Hai đứa nhóc Á Á và Thanh Thanh vừa nghe nói được ra ngoài là lập tức kéo tay bà nội Dư Hoa và ông nội Lục Quốc An, năn nỉ đòi đi chung. Nếu là trước đây, có lẽ Dư Hoa sẽ vui vẻ đi cùng. Nhưng bây giờ bà đã hiểu tâm tư của con trai, nên cũng không muốn làm "bóng đèn" phá hỏng cơ hội của nó.
"Chị Vương Tuệ Lan đi cùng hai đứa là được rồi. Ông bà ở nhà còn có việc phải làm."
Vương Tuệ Lan vốn định từ chối, nhưng khi thấy Dư Hoa đã nói vậy, cô lại không tiện mở miệng nữa, đành lặng lẽ đi theo.