Tần Chiêu Chiêu hiểu rõ, anh chồng mình chưa nói ra chắc chắn là có lý do riêng. Nếu đã bảo "đến thời điểm thích hợp" thì tức là chưa phải lúc tiết lộ. Chỉ trách Vương Tuệ Lan quá ngây thơ, bao nhiêu tín hiệu rõ ràng như vậy mà cô ấy vẫn không nhận ra. Ngược lại, người ngoài như Tần Chiêu Chiêu thì nhìn thấu mọi chuyện.
Cô suy nghĩ một chút, rồi đột nhiên nói: "Tuệ Lan, em đóng cửa lại đi, chị có chuyện muốn hỏi."
"Chuyện gì mà thần bí vậy? Không nói luôn được sao?" Vương Tuệ Lan phì cười, nhưng vẫn đứng dậy, đi ra đóng cửa lại theo lời chị dâu.
Lúc này, An Ninh trong lòng cô đã ngủ say. Vương Tuệ Lan nhẹ nhàng đặt con bé xuống giường, đắp chăn cẩn thận, rồi mới quay lại ngồi xuống bên cạnh Tần Chiêu Chiêu.
"Chị Chiêu Chiêu, chị muốn hỏi gì?"
Tần Chiêu Chiêu thu lại nụ cười, nghiêm túc nhìn cô:
"Tuệ Lan, em thấy anh Lục thế nào?"
Vương Tuệ Lan thoáng ngạc nhiên, nhưng vẫn thành thật trả lời:
"Anh Lục rất tốt."
"Em nói rõ hơn xem, anh ấy tốt ở chỗ nào?"
Vương Tuệ Lan suy nghĩ một lúc rồi chậm rãi đáp:
"Anh ấy điềm đạm, lễ độ, rất biết quan tâm đến người khác. Còn tinh tế, chín chắn, lại hiếu thảo nữa… Quan trọng nhất là, anh ấy còn rất đẹp trai."
Tần Chiêu Chiêu bật cười: "Thì ra anh chồng của chị có nhiều ưu điểm đến thế!"
Vương Tuệ Lan gật đầu.
"Vậy… em có thích anh ấy không?"
Vương Tuệ Lan thoáng sững lại, cảm thấy má mình nóng bừng lên. Cô không cần soi gương cũng biết mình đang đỏ mặt.
"Chị Chiêu Chiêu… chị đang nói gì vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/754.html.]
Tần Chiêu Chiêu nhẹ nhàng nắm lấy tay cô ấy, giọng nói đầy kiên nhẫn:
"Tuệ Lan, nói thật với chị đi. Thích một người là chuyện bình thường, có gì phải ngại. Giờ trong phòng chỉ có hai chị em mình, chẳng ai nghe đâu."
Vương Tuệ Lan vẫn luôn xem Tần Chiêu Chiêu như chị gái ruột, đối với chị dâu rất tin tưởng. Nghe vậy, cô khẽ gật đầu:
"Người như anh Lục, có ai mà không thích chứ."
Tần Chiêu Chiêu mỉm cười: "Vậy em có từng nghĩ đến chuyện hai người sẽ đến với nhau không?"
Vương Tuệ Lan nghe đến đây lập tức nhìn về phía cửa, giọng nói cũng nhỏ hẳn đi:
"Chị đừng nói mấy lời này. Nếu có ai nghe thấy thì em còn mặt mũi nào gặp người khác nữa."
Cô ấy cúi đầu, giọng điệu có chút tự giễu:
"Em là người không có học thức, cũng chẳng có tiền. Lại từng ly hôn rồi… Làm gì có tư cách nào mà mơ mộng. Em biết thân biết phận, chưa từng nghĩ sẽ có ngày anh ấy nhìn đến mình. Một người như anh Lục, ngay cả một phóng viên xinh đẹp như cô Phương còn không để mắt tới, sao có thể để ý đến em chứ? Chị Chiêu Chiêu, chị đừng nhắc đến chuyện này nữa."
Tần Chiêu Chiêu nhìn cô, ánh mắt đầy thương xót.
"Tuệ Lan, đừng tự hạ thấp mình như thế. Em là một người rất tốt. Đừng vì những điều bên ngoài mà tự làm bản thân trở nên nhỏ bé. Thích một người không phải sai. Nếu em có tình cảm, em hoàn toàn có thể dũng cảm nói ra. Thậm chí là nói với người em thích. Chỉ cần hai người thật lòng với nhau, thì chuyện gì cũng có thể thành."
Cô ngừng lại một chút, rồi nhẹ giọng nói tiếp:
"Còn nếu người ấy không thích em… thì cũng có sao đâu? Cùng lắm là trở lại như trước, chẳng có gì để mất cả. Nhưng ít nhất, em đã cho bản thân một cơ hội."
Tần Chiêu Chiêu nói như vậy là muốn giúp Vương Tuệ Lan nhận ra cảm xúc của chính mình, cũng muốn cô ấy có thể mạnh dạn bước một bước về phía Lục Phi. Nhưng phản ứng của Vương Tuệ Lan vẫn không thay đổi.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
"Chị Chiêu Chiêu, em hiểu những điều chị nói, nhưng em không làm được. Em biết rõ bản thân mình. Những thứ không thuộc về mình thì đừng mơ mộng. Tự nhìn nhận thực tế… cũng là giữ lại lòng tự tôn cho chính mình."
Cô khẽ cúi đầu, giọng nói bình tĩnh nhưng lại ẩn chứa sự cam chịu.
"Từ lúc ly hôn với Tôn Quốc Bình, em đã nghĩ mình sẽ sống một mình như vậy. Một mình cũng tốt. Không áp lực, không mong đợi gì cả. Em sống như bây giờ là đủ rồi."