Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 752
Cập nhật lúc: 2025-03-09 17:34:16
Lượt xem: 35
"Dĩ nhiên rồi! Khi nào có dịp ghé nhà, thím sẽ giới thiệu hai đứa với nhau." Dư Hoa niềm nở đáp.
Đúng lúc đó, xe buýt trờ tới.
"Thím ơi, chừng nào có dịp con nhất định sẽ ghé thăm. Xe tới rồi, con đi đây." Phương Yến nói xong, liền bước lên xe.
Dư Hoa đứng yên nhìn theo cho đến khi chiếc xe lăn bánh, ánh mắt vô thức liếc qua tấm thiệp mời trong tay. Bề ngoài Lục Phi có vẻ ngoan ngoãn, dễ bảo, nhưng thực ra lại rất cứng đầu. Ngày trước, cả nhà đều khuyên ngăn chuyện tình cảm giữa nó và Giang Tâm Liên, nói thế nào nó cũng không chịu nghe. Cuối cùng, còn gây ra chuyện có thai trước hôn nhân để ép gia đình chấp nhận. Giờ có một cô gái ưu tú như Phương Yến chủ động, vậy mà nó lại thờ ơ chẳng chút để tâm. Không biết trong đầu nó đang nghĩ gì, chẳng lẽ định sống một mình cả đời hay sao?
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Nghĩ đến đây, bà thở dài, nhét tấm thiệp vào chiếc cặp đen treo trên tay lái rồi đạp xe về nhà. Khi đến khúc cua, bà bắt gặp hai bóng dáng quen thuộc đi cạnh nhau—chính là Vương Tuệ Lan và Lục Phi. Từ góc nhìn của bà, hai người họ trông rất đẹp đôi.
Dư Hoa thực sự quý Vương Tuệ Lan. Cô gái này hiền lành, tháo vát, khả năng chăm sóc người khác khỏi phải bàn. Nhờ có cô ấy, bà mới yên tâm đi làm mà không phải bận lòng quá nhiều về việc nhà. Nếu hai đứa có thể đến với nhau thì cũng chẳng tệ. Dù Tuệ Lan từng ly hôn, nhưng cô ấy chưa có con, lại có ngoại hình trẻ trung, ưa nhìn. Gia đình bên đó cũng biết điều, không phải kiểu thích gây chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/752.html.]
Nhưng bà hiểu rõ tính con trai mình. Đến một cô gái chưa từng kết hôn như Phương Yến mà nó còn chẳng màng, huống hồ là Tuệ Lan. Nghĩ vậy, bà chỉ có thể tạm gác suy nghĩ này qua một bên.
Vừa về tới sân, bà đã thấy Vương Tuệ Lan và Lục Phi mở cửa bước vào nhà. Nghe tiếng động, cả hai đồng loạt quay đầu lại.
Vương Tuệ Lan tươi cười chào: "Thím Dư, thím về rồi ạ."
Nụ cười của cô gái này khiến tâm trạng bực bội của Dư Hoa dịu xuống đôi chút. Bà khẽ gật đầu: "Ừ, thím về rồi." Nhưng khi ánh mắt chuyển sang Lục Phi, nụ cười trên môi bà vụt tắt.
Lục Phi nhận ra ngay sắc mặt của mẹ có gì đó không ổn. Anh đoán bà đã gặp Phương Yến, có lẽ cô ấy đã nói chuyện về buổi phỏng vấn hôm nay. Nếu không, mẹ anh đã chẳng có thái độ như thế.
Anh gọi một tiếng "Mẹ." rồi không nói thêm gì nữa, lẳng lặng bước vào phòng.
Vương Tuệ Lan đứng lại giữ cửa để Dư Hoa vào nhà. Trời đang nóng, cửa đóng kín để Tần Chiêu Chiêu không bị ảnh hưởng bởi khí nóng bên ngoài. Ở cữ lâu ngày cũng chán, thi thoảng Tần Chiêu Chiêu lại đứng dậy đi tới đi lui. Mặc dù cô không quá để ý mấy chuyện kiêng cữ, nhưng với kinh nghiệm chăm sóc sản phụ của Vương Tuệ Lan, cô vẫn nghe theo những lời dặn dò của chị dâu. Dù sao những điều đó cũng có cơ sở khoa học.