Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 748

Cập nhật lúc: 2025-03-09 17:28:49
Lượt xem: 51

"Sao lại hẹn ra ngoài vào lúc này? Có chuyện gì quan trọng đến mức không thể đợi thêm vài hôm được sao? Vết thương vừa lành mà rách ra thì khổ lắm. Để em xem nào."

Vương Tuệ Lan nói xong, không chần chừ mà định kéo vạt áo sơ mi của anh ta lên để kiểm tra. Lục Phi không ngăn lại, để mặc cô ấy. Khi lớp vải được vén lên, một vết sẹo đỏ nhạt trên bụng anh ta hiện ra. Nhìn thấy không có gì nghiêm trọng, Vương Tuệ Lan khẽ thở phào.

"May mà chưa rách. Hay nghỉ một lúc rồi hẵng đi tiếp?"

Trong lòng Lục Phi bất giác cảm thấy ngọt ngào. Vẻ lo lắng của cô ấy vừa rồi đã nói lên tất cả—cô ấy không hề vô tâm với anh ta.

"Không cần đâu, giờ đỡ nhiều rồi, không còn đau nữa."

Vương Tuệ Lan nhìn anh ta đầy nghi hoặc:

"Anh vừa mới kêu đau mà?"

"Đúng thế, lúc nãy đau. Nhưng em xem xong là hết đau rồi. Mắt em có phép giảm đau mà."

Lục Phi cười nói, ánh mắt lấp lánh trêu chọc.

Lúc này, Vương Tuệ Lan mới nhận ra anh ta đang đùa mình. Nghĩ lại hành động quan tâm có phần quá mức ban nãy, cô ấy chợt thấy ngại, má nóng bừng lên. Cô ấy hừ nhẹ, làm bộ giận dỗi:

"Anh đâu có đau thật, chỉ cố ý trêu em đúng không?"

Lục Phi cười tươi, không phủ nhận:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/748.html.]

"Anh thấy em im lặng suốt nên định trêu chút cho vui thôi."

Vương Tuệ Lan bật cười, vừa buồn cười vừa bất lực:

"Trêu gì mà kỳ cục vậy. Thôi đi nhanh lên kẻo trễ, đến lúc đó lại làm phóng viên Phương không vui."

Nói rồi, cô ấy đi trước, Lục Phi theo sau, giọng nói có chút lười biếng:

"Không vội đâu, chờ anh chút đã."

Lúc này cũng đúng giờ tan ca, trên đường có nhiều người qua lại trong khu quân đội. Mỗi khi đi ngang ai đó quen biết, Lục Phi đều chào hỏi, còn Vương Tuệ Lan chỉ mỉm cười xã giao vì cô ấy không quen ai cả.

Hai người trò chuyện rôm rả đến tận cổng. Từ xa, Phương Yến đã đợi ở đó được khoảng năm phút. Nhìn thấy Lục Phi cùng một người phụ nữ đi bên cạnh, vừa đi vừa cười nói, sắc mặt cô ta thoáng sững lại.

Người phụ nữ đó… cô ta đã gặp vào buổi sáng ở nhà Lục Phi.

Trước khi đến phỏng vấn, Phương Yến đã tìm hiểu rất kỹ về anh ta. Lục Phi có hai con nhưng không còn vợ, hiện tại độc thân và cũng chưa có đối tượng hẹn hò. Anh ta không chỉ làm việc trong cơ quan nhà nước mà còn sống trong khu quân đội, có cha là một quan chức cấp cao. Gia thế như vậy, ở Hải Thị có thể nói là thuộc hàng hiếm có khó tìm.

Chưa kể, Lục Phi còn sở hữu ngoại hình điển trai, phong thái đĩnh đạc. Chính điều đó đã khiến Phương Yến bị thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nếu có thể kết hôn với một người như anh ta, chẳng phải là một sự may mắn lớn hay sao?

Thấy Lục Phi đang đến gần, Phương Yến nhanh chóng chỉnh lại trang phục, bước lên vài bước, thu hút không ít ánh nhìn xung quanh.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Cô ta luôn biết rõ lợi thế của bản thân. Từ nhỏ đến lớn, cô ta luôn là tâm điểm chú ý. Với nhan sắc và địa vị hiện tại, chỉ cần chủ động một chút, cô ta tin rằng không người đàn ông nào có thể cưỡng lại sức hút của mình—kể cả Lục Phi.

Chính vì thế, cô ta chẳng mảy may để tâm đến người phụ nữ đi bên cạnh anh ta. Trong mắt cô ta, người đó không phải là đối thủ đáng lo ngại.

Loading...