Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/rtsjvti0b6
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Tuệ Lan quay trở lại phòng khách. Tần Chiêu Chiêu thấy vậy, mỉm cười hỏi: "Họ đi rồi à?"
Vương Tuệ Lan gật đầu.
"Mẹ với anh cả đâu rồi?"
"Họ đang nói chuyện ngoài sân, em thấy mình nên tránh đi trước."
"Bàn chuyện gì mà em phải tránh?"
Vương Tuệ Lan cười nhẹ: "Không phải họ muốn em tránh, mà là em tự thấy nên tránh. Có em ở đó, anh Lục không tiện trả lời."
Câu này khiến Tần Chiêu Chiêu càng tò mò: "Rốt cuộc là chuyện gì mà anh ấy lại ngại?"
"Thím Dư Hoa hỏi anh ấy có thích Phương Yến không. Nếu thích, chú thím có thể giúp liên lạc."
Tần Chiêu Chiêu hơi bất ngờ: "Hai người họ mới gặp lần đầu mà. Sao mẹ lại hỏi vậy? Hay là anh ấy cũng có cảm tình với cô phóng viên kia?"
"Cô phóng viên đó xinh đẹp, công việc lại lấp lánh như vậy, ai mà không thích chứ?"
Tần Chiêu Chiêu lắc đầu: "Tìm người yêu đâu chỉ nhìn vẻ ngoài. Dù đẹp hay công việc tốt mà tính cách không hợp thì cũng chẳng để làm gì. Chị thấy em vẫn xinh hơn cô ấy đấy. Anh ấy từng trải qua một cuộc hôn nhân rồi, sẽ không chọn người chỉ vì ngoại hình đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/737.html.]
Những gì cô nói đều là thật lòng. Trong mắt cô, Phương Yến không phải quá xinh đẹp, lại có vẻ khéo léo tính toán trong lời nói dù tuổi còn trẻ. Một người trong sáng đơn thuần khó mà đứng vững ở môi trường cạnh tranh như đài truyền hình. Còn Lục Phi là người chính trực, thẳng thắn, không quen với mưu mô. Nếu hai người thật sự đến với nhau, người chịu thiệt chắc chắn là Lục Phi.
Vương Tuệ Lan cười nhẹ: "Em cũng chỉ là người bình thường, sao sánh được với một phóng viên nổi tiếng như cô ấy? Chị là người duy nhất khen em vậy thôi."
"Chị nói thật đấy, chị thấy em đẹp hơn."
Vương Tuệ Lan không tranh luận. Cô ấy nhớ lại: "Lúc cô phóng viên đó lên xe, còn quay lại nhìn anh Lục rất tình cảm. Em cũng nhìn ra cô ấy có ý với anh ấy, thím Dư Hoa cũng thấy nên mới hỏi. Vừa xinh đẹp, lại chủ động quan tâm, thử hỏi có ai không xao động chứ? Lúc thím hỏi, anh ấy còn ngại ngùng nhìn về phía em. Em biết có em ở đó anh ấy không tiện trả lời nên mới đi vào trước."
"Thì ra là vậy. Ý em là anh ấy cũng có cảm tình với cô phóng viên kia?"
Vương Tuệ Lan gật đầu: "Chắc là thế."
Nghe xong, Tần Chiêu Chiêu không khỏi lo lắng. Lục Phi là người tốt, anh xứng đáng có một người phụ nữ cùng chung chí hướng.
Lúc bà Dư Hoa và Lục Phi bước vào nhà, thấy Tần Chiêu Chiêu và Vương Tuệ Lan đang trò chuyện, Lục Phi không nói gì, chỉ lặng lẽ vào phòng nghỉ ngơi. Còn Dư Hoa thì lại rất vui vẻ, nét mặt hài lòng hiện rõ.
Vương Tuệ Lan nhìn bà, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu. Cô ấy đứng dậy: "Con vừa nhớ ra có việc, phải về nhà mẹ một chuyến. Chị Chiêu Chiêu, thím Dư Hoa, con xin phép đi trước."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Tần Chiêu Chiêu và bà Dư Hoa cũng không để ý lắm. Giờ Tuệ Lan đã tìm thấy gia đình, có việc về nhà là điều bình thường.
Tần Chiêu Chiêu dặn dò: "Tuệ Lan, ra ngoài nhớ cẩn thận nhé. Đừng tin người lạ."