Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/xUep4p1T2w
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thím Lý vừa cười vừa đeo tạp dề, nhìn Vương Tuệ Lan đầy thiện cảm: “Tuệ Lan à, con đúng là cô gái đáng mến. Thím có một cậu em họ, người thật thà, chăm chỉ, nhà cửa đàng hoàng, chỉ tiếc là vợ bỏ đi rồi. Giờ nó một thân một mình, mà con cũng đang độc thân, hay hôm nào rảnh hai đứa gặp nhau thử xem?”
Vương Tuệ Lan phải rất vất vả mới thoát khỏi cuộc hôn nhân trước, cô không muốn dính vào chuyện đó nữa nên từ chối ngay: “Thím ơi, con cảm ơn ý tốt của thím, nhưng bây giờ con mới đến Hải Thị, còn chưa ổn định, chưa nghĩ đến chuyện lấy chồng đâu ạ.”
Thím Lý có vẻ tiếc nuối nhưng vẫn kiên trì khuyên nhủ: “Con không có hộ khẩu Hải Thị, muốn ổn định lâu dài ở đây chẳng dễ chút nào. Nếu lấy em họ thím, con sẽ có hộ khẩu thành phố, sau này xin việc hay làm gì cũng thuận lợi hơn nhiều.”
“Không cần đâu ạ.” Vương Tuệ Lan cười nhẹ, giọng nói kiên quyết: “Con muốn tự mình phấn đấu để có thể ở lại thành phố này, không muốn dựa vào ai cả. Dù sao cũng cảm ơn thím đã có lòng.”
Thấy cô nói dứt khoát như vậy, thím Lý cũng không nài ép nữa.
Sau đó, Vương Tuệ Lan chuẩn bị bữa sáng cho Lục Phi—một phần bánh trứng, cháo gạo và một quả trứng vịt muối. Anh vẫn chưa thể ăn những món khó tiêu, nên bữa sáng này vừa dinh dưỡng lại dễ tiêu hóa.
Cô cũng chuẩn bị cho Tần Chiêu Chiêu hai chiếc bánh trứng, một quả trứng vịt muối cùng một ly sữa nóng. Đợi cô ấy ăn xong, Vương Tuệ Lan mới ăn qua loa mấy miếng, rồi đúng 6 giờ, cô mang bữa sáng đến bệnh viện.
Lúc này, ở nhà, hai ông bà Dư Hoa và Lục Quốc An đang ăn sáng thì không thấy Vương Tuệ Lan đâu. Người giúp việc nói rằng cô dậy từ rất sớm để chuẩn bị đồ ăn cho Lục Phi, đợi Tần Chiêu Chiêu ăn xong mới đi.
Bà Dư Hoa cảm thán: “Cô bé Tuệ Lan này đúng là hiếm có.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/721.html.]
“Đúng vậy.” Ông Lục Quốc An cũng gật gù, ánh mắt đầy tán thưởng. “Ai cưới được cô gái như thế, đúng là có phúc.”
Người giúp việc vừa ăn vừa cười: “Tuệ Lan đâu có nghĩ đến chuyện đó. Sáng nay tôi bảo sẽ giới thiệu cho con bé một người, nhưng nó nói chưa có ý định, chỉ muốn đứng vững ở Hải Thị trước rồi mới nghĩ đến chuyện kết hôn. Tôi bảo không có hộ khẩu ở đây thì rất khó, kết hôn với người bản địa là cách đơn giản nhất. Hai ông bà đoán xem con bé trả lời sao?”
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Hai người lập tức dừng ăn, tò mò nhìn thím Lý.
Bà Dư Hoa sốt ruột hỏi: “Con bé nói thế nào?”
“Nó bảo muốn dựa vào chính mình để có thể sống ở thành phố này.”
Nghe vậy, cả hai ông bà đều ngạc nhiên. Hộ khẩu Hải Thị không phải thứ dễ dàng có được, người ngoại tỉnh muốn nhập khẩu vào đây khó như lên trời, vậy mà Tuệ Lan lại kiên quyết như thế.
“Con bé có chí hướng, sau này chắc chắn sẽ thành công.” Ông Lục Quốc An khẳng định chắc nịch.
Bà Dư Hoa cũng gật đầu đồng tình.