Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 718

Cập nhật lúc: 2025-03-08 15:24:06
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Tuệ Lan nhìn chiếc áo khoác trên người, khẽ mỉm cười: “Cái này là của anh Từ.”

Tần Chiêu Chiêu ngạc nhiên: “Anh Từ? Em quen người đó từ khi nào? Chị chưa từng nghe em nhắc đến.”

Vương Tuệ Lan mới đến Hải Thị chưa lâu, phần lớn thời gian ở nhà, thế mà đột nhiên lại nhắc đến một người lạ. Dạo này lừa đảo ngoài kia rất nhiều, mà Tuệ Lan lại trẻ trung, xinh đẹp, giọng điệu không giống người địa phương, lỡ gặp kẻ xấu thì sao? Nghĩ vậy, Tần Chiêu Chiêu không khỏi lo lắng, phải hỏi cho rõ ràng.

Vương Tuệ Lan bật cười: “Chính là người bị cướp tiền hôm đó đấy. May mà có anh ấy đưa anh Lục đến bệnh viện rồi thanh toán viện phí giúp. Anh ấy là người tốt. Thím Dư Hoa cũng biết anh ấy, tên Từ Bình An thì phải. Em nghe nói cháu gái của anh ấy nằm chung phòng với An An và An Ninh, hai bé còn từng được em gái anh ấy cho b.ú nữa.”

Tần Chiêu Chiêu vừa nghe đến đây thì chợt nhớ ra: “Là anh trai của Từ Như Ý?”

“Đúng rồi.”

Tần Chiêu Chiêu nhíu mày: “Nhưng sao em lại mặc áo của anh ấy?”

“Lúc đó anh Lục mất nhiều m.á.u quá, em vội dùng áo khoác của mình băng lại cho anh ấy. Anh Từ thấy thế nên mới đưa áo của anh ấy cho em mặc. Anh ấy thật sự rất chu đáo và ấm áp.”

Tần Chiêu Chiêu gật đầu: “Đúng là người tốt. Nhà họ Từ ai cũng tốt bụng cả.”

Vương Tuệ Lan khẽ thở dài: “Ông trời đúng là không công bằng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/718.html.]

“Sao em lại nói vậy?”

“Anh Từ có ba anh chị em, nhưng cô em út bị bắt cóc khi mới hai tuổi, đến giờ vẫn không có tin tức. Bọn buôn người độc ác quá, đã phá nát biết bao gia đình hạnh phúc.”

Nghe vậy, Tần Chiêu Chiêu không khỏi cảm thán.

Vương Tuệ Lan cúi đầu, giọng nói có chút chua xót: “Họ vẫn luôn tìm con gái của mình. Còn bố mẹ ruột của em thì sao? Họ có từng đi tìm em không? Không biết cả đời này em có còn cơ hội gặp lại họ không nữa…”

Bất chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Tần Chiêu Chiêu. Cô nắm tay Vương Tuệ Lan, bảo: “Em ngồi thẳng dậy để chị nhìn em kỹ một chút.”

Vương Tuệ Lan khó hiểu: “Chị Chiêu Chiêu, có chuyện gì sao?”

Tần Chiêu Chiêu chăm chú quan sát cô. Càng nhìn, cô càng nhận ra Tuệ Lan có nét giống Từ Như Ý. Dù không phải giống hệt nhưng gương mặt hai người mang những điểm tương đồng, nhất là đôi mắt. Ý nghĩ ấy khiến cô bất giác giật mình—lẽ nào trên đời có sự trùng hợp đến thế?

Thấy vẻ mặt Tần Chiêu Chiêu liên tục thay đổi, Vương Tuệ Lan cũng bắt đầu thấy căng thẳng: “Chị nhìn em như vậy làm em sợ đấy.”

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Tần Chiêu Chiêu trầm ngâm một lúc rồi chậm rãi nói: “Tuệ Lan, chị nhớ em từng kể là em bị bắt cóc khi còn nhỏ, không nhớ gì về quá khứ, đúng không? Lúc đó chắc em tầm hai, ba tuổi.”

Vương Tuệ Lan gật đầu: “Đúng vậy.”

Loading...