Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 716

Cập nhật lúc: 2025-03-08 15:22:07
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói đến đây, bà đột nhiên đổi giọng: “Này, ông nói xem, Lục Phi ly hôn cũng lâu rồi, chẳng lẽ cứ để vậy mãi sao? Phải tìm cho nó một người vợ, để sau này còn có người chăm sóc.”

Ông Lục Quốc An thoáng suy nghĩ, rồi chợt nhớ ra: “Tiểu Hoa chẳng phải vẫn chưa kết hôn sao?”

Bà Dư Hoa sửng sốt: “Tiểu Hoa? Con gái của chiến hữu ông ấy hả? Lâu rồi tôi không gặp nó… Nghe nói bây giờ làm giảng viên đại học nhỉ? Sao vẫn chưa lấy chồng?”

“Không biết. Nhưng tôi nhớ hồi đó con bé thích Lục Phi lắm. Có khi đám cưới của nó với Giang Tâm Liên khiến con bé tổn thương rồi. Chắc vì vậy nên đến giờ vẫn chưa chịu lập gia đình.”

Bà Dư Hoa thở dài, suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Thôi bỏ đi. Trước kia chính Lục Phi từ chối con bé, giờ lại quay lại, chẳng phải quá khó xử sao?”

Vợ chồng Dư Hoa đến bệnh viện, nhân tiện mang theo thức ăn mà Tần Chiêu Chiêu đã chuẩn bị. Lục Phi rất thích món canh cá trê đen, vừa ăn vừa xuýt xoa:

"Món này ngon quá! Vị rất đậm đà."

Dư Hoa mỉm cười, nhẹ nhàng nói:

"Món này là Chiêu Chiêu đặc biệt nấu cho con đó. Con bé nói cá trê đen giúp vết thương mau lành, con uống hết thì sẽ nhanh khỏe lại."

Lục Phi uống thêm một muỗng canh, ánh mắt thoáng tia tán thưởng:

"Tay nghề của em dâu giỏi thật, nấu ngon hơn cả mẹ nấu nữa."

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Dư Hoa chẳng hề ghen tị mà bật cười:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/716.html.]

"Chiêu Chiêu đúng là có tài nấu nướng, thật là phúc của em con. Còn con nữa, Lục Phi, đã ly hôn lâu rồi, cũng nên nghĩ đến chuyện của mình. Tìm một người biết chăm lo cho gia đình giống như Chiêu Chiêu, bố mẹ cũng sẽ yên tâm hơn."

Lục Phi không ngờ mẹ lại đề cập đến chuyện này ngay trước mặt người khác. Anh liếc nhìn Vương Tuệ Lan đang ngồi ăn cơm, có chút không tự nhiên:

"Mẹ nói gì thế? Con chưa nghĩ đến chuyện đó, để sau hẵng nói."

Dư Hoa lắc đầu, nghiêm túc khuyên nhủ:

"Con sắp ba mươi rồi, lại còn phải nuôi hai đứa con gái. Từng ly hôn thì càng khó tìm, nên phải tranh thủ khi còn trẻ có chút nhan sắc. Nếu không, qua tuổi 30 muốn tìm một người ưng ý cũng chẳng dễ đâu. Tuệ Lan, con thấy có đúng không?"

Vương Tuệ Lan nghe vậy, ngẩng đầu gật nhẹ:

"Thím nói đúng. Anh Lục, anh nên nghe lời thím, tranh thủ tìm một người mẹ thương yêu cũng như chăm sóc hai đứa nhỏ."

Lục Phi không nghĩ rằng lời này lại xuất phát từ miệng Vương Tuệ Lan. Anh đột nhiên cảm thấy không vui, cúi đầu tiếp tục ăn, không đáp lại.

Dư Hoa bật cười:

"Con thấy không? Ngay cả Tuệ Lan cũng hiểu chuyện, chỉ có con là cứ chây ì thôi."

Lục Phi ăn xong, đặt hộp cơm lên bàn rồi nói:

"Con ăn xong rồi. Bố mẹ về đi, mai còn phải đi làm. À, mai hai người đến cơ quan xin phép giúp con, báo rõ tình hình nhé."

Loading...