Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 688
Cập nhật lúc: 2025-03-07 21:37:06
Lượt xem: 60
Bà nói vậy là để mẹ của Đại Tráng không thể viện cớ gây chuyện thêm nữa.
"Tôi hiểu mà. Tôi sẽ không để vợ về đâu. Chờ khi nào bác sĩ cho phép, chúng tôi mới xuất viện." Đại Tráng khẳng định chắc nịch.
Dư Hoa hài lòng gật đầu, quay sang Như Ý cười:
"Cô đúng là có phúc khi lấy được người chồng tốt như vậy."
"Thím nói đúng, điều đúng đắn nhất trong đời tôi là gặp được anh ấy."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Nghe vợ nói vậy, mặt Đại Tráng bỗng ửng đỏ, nụ cười hạnh phúc hiện rõ trên môi. Người đàn ông cao lớn, vạm vỡ lại lộ ra vẻ ngượng ngùng hiếm thấy, khiến ai cũng bật cười.
Mẹ của Như Ý cũng cười theo, tự hào nói:
"Con rể tôi đúng là người tốt. Không chỉ đối tốt với vợ mà ngay cả vợ chồng tôi cũng chăm sóc chu đáo. Mỗi lần đi công tác về, nó đều mua rất nhiều quà tới thăm chúng tôi."
"Nhà bà toàn người tốt, chắc chắn sẽ gặp nhiều may mắn." Dư Hoa cười đáp.
Sau một lúc trò chuyện, Tần Chiêu Chiêu bỗng nhận ra giường số ba đã trống, tò mò hỏi:
"Sản phụ nằm giường đó đâu rồi?"
Đại Tráng quay lại nhìn rồi bật cười:
"Cô ấy vừa sinh xong, xuất viện rồi."
Cả Tần Chiêu Chiêu và Dư Hoa đều kinh ngạc, đồng thanh thốt lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/688.html.]
"Nhanh vậy sao?"
Mẹ của Như Ý giải thích:
"Cô ấy sinh cực kỳ nhanh, vừa kêu đau một chút đã vào phòng sinh, chưa đến mười phút đã sinh xong. Sau đó nghỉ ngơi một lát rồi về luôn."
Tần Chiêu Chiêu không khỏi trầm trồ, thầm mong sau này nếu mình sinh con cũng có thể thuận lợi như vậy.
Tối hôm đó, Dư Hoa thuê một chiếc giường gấp trong bệnh viện, tự mang theo chăn gối. Một nửa trải làm đệm, một nửa đắp lên người, cảm giác cũng khá ổn.
Giường số ba để trống, mẹ vợ của Đại Tráng bảo anh ta cứ nằm đó nghỉ ngơi, còn bà ngủ trên giường gấp để tiện chăm sóc con gái và cháu. Đại Tráng cũng không khách sáo, sau một ngày dài mệt mỏi, anh ta nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Tần Chiêu Chiêu và Dư Hoa lại chưa quen chỗ mới, nằm mãi vẫn không ngủ được.
Hứa Như Ý cũng trằn trọc vì thuốc tê tan dần, vết thương trên bụng bắt đầu đau nhức.
Mẹ cô trò chuyện để giúp con gái xao nhãng cơn đau, Tần Chiêu Chiêu và Dư Hoa cũng nhập cuộc.
Tần Chiêu Chiêu tò mò hỏi:
"Sao mẹ chồng cô lại đối xử với cô như vậy? Mỗi tháng chồng cô đều gửi tiền về, đáng lẽ bà ấy phải đối tốt với cô chứ?"
Hứa Như Ý khẽ thở dài, giọng chậm rãi:
"Thực ra, bà ấy không phải mẹ ruột của chồng tôi. Người phụ nữ hôm nay đến cùng bà ấy mới là con trai ruột, còn Đại Tráng là con riêng của bố chồng tôi. Khi bà ấy kết hôn với bố chồng tôi, anh ấy mới năm tuổi."
Nói đến đây, cô dừng một chút, rồi tiếp tục:
"Bà ấy rất ích kỷ, đồ ăn ngon lúc nào cũng giấu cho con trai ruột. Vì bố chồng tôi kiếm được tiền nên trước mặt ông ấy, bà ấy vẫn tỏ ra tử tế với Đại Tráng. Nhưng hễ ông vắng nhà là bà ấy lại lạnh nhạt, thậm chí còn không cho ăn uống đầy đủ. May mắn là bố chồng tôi kiên trì để Đại Tráng đi học hết chương trình. Sau này, khi anh ấy được phân công làm việc ở mỏ than, có tiền gửi về, bà ấy mới bắt đầu thay đổi thái độ."