Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 682

Cập nhật lúc: 2025-03-07 21:31:02
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai người trò chuyện một lúc thì Dư Hoa trở lại, trên tay cầm bình nước. Bà mở nắp, thổi nhẹ để nước mau nguội hơn:

"Nước còn nóng lắm, chờ một chút rồi hẵng uống."

Tần Chiêu Chiêu bật cười:

"Mẹ ơi, con không vội đâu, để đó lát nguội tự nhiên cũng được mà."

"Thế thì lâu lắm, mẹ thổi cho nhanh nguội."

Người phụ nữ bên giường đối diện nhìn cảnh này, thở dài cảm thán:

"Có mẹ chồng chăm sóc thật tốt."

Một giọng nói cất lên từ phía giường số 3:

"Không phải mẹ chồng nào cũng vậy đâu. Nếu gặp mẹ chồng ở giường số 2, chắc cô sẽ nghĩ khác đấy."

Cả phòng chợt im lặng.

Dư Hoa và Tần Chiêu Chiêu nghe rõ cuộc đối thoại, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác may mắn. Tần Chiêu Chiêu nhìn bà, ánh mắt có chút ngưỡng mộ. Dư Hoa không chỉ là vợ của một sĩ quan cao cấp mà còn là một kế toán giỏi giang, vậy mà vẫn ân cần, chu đáo với con dâu từng chút một.

Bà nhận ra ánh nhìn của Tần Chiêu Chiêu, liền cười hỏi:

"Sao nhìn mẹ chằm chằm thế?"

Tần Chiêu Chiêu cười khẽ, thành thật nói:

"Mẹ... mẹ thật tuyệt vời."

Dư Hoa dịu dàng vuốt nhẹ tóc cô:

"Giờ mới biết à?"

Bà thử nước trong nắp bình, thấy đã nguội bớt mới đưa cho con dâu:

"Được rồi, uống đi con."

Tần Chiêu Chiêu cầm bình uống một ngụm, vừa lúc đó, cửa phòng bật mở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/682.html.]

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Một y tá đẩy cáng bệnh nhân vào, theo sau là một người đàn ông đang bế em bé.

Họ đưa sản phụ lên giường, người đàn ông lo lắng cúi xuống nhìn vợ vẫn chưa tỉnh, hỏi y tá:

"Sao vợ tôi chưa tỉnh lại?"

Y tá nhẹ vỗ vai Hứa Như Ý:

"Như Ý, tỉnh dậy đi, đừng ngủ nữa. Mở mắt ra nhìn con gái của cô đi này!"

Hứa Như Ý khẽ động đậy, hé mở mắt nhưng lại mơ màng nhắm lại ngay.

"Đừng ngủ tiếp, phải tỉnh táo nào!"

Lần này, cô mới dần mở mắt, ánh nhìn lờ mờ nhưng bắt đầu có tiêu cự.

Y tá quay sang người đàn ông:

"Cô ấy tỉnh rồi, không sao đâu. Anh cứ trò chuyện với cô ấy để giữ tỉnh táo. Vì dùng thuốc tê nên bây giờ chưa thể cho bé bú, phải dùng sữa bột trước. Tầm vài ngày nữa mới có thể b.ú mẹ."

Người đàn ông gật đầu liên tục:

"Cảm ơn cô, tôi nhớ rồi."

Y tá dặn dò thêm:

"Anh theo dõi chai nước truyền, khi nào hết thì gọi y tá đến thay."

Dặn xong, cô rời đi.

Người đàn ông cúi xuống, giọng tràn đầy vui mừng lẫn xúc động:

"Như Ý, đừng ngủ nữa. Nhìn xem con gái chúng ta này, đáng yêu lắm! Hai mí mắt tròn xoe, giống em y hệt luôn!"

Anh ta bế đứa bé một cách lóng ngóng, cánh tay mỏi nhừ, trông đến là vụng về, khiến ai nhìn cũng thấy vừa thương vừa buồn cười.

Trên giường bệnh, người phụ nữ dần tỉnh táo. Khuôn mặt tái nhợt lộ rõ vẻ mệt mỏi, cô nhíu mày yếu ớt hỏi:

“Em sinh con gái à?”

Loading...