Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/BSgqq7eCKs
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Chiêu Chiêu cũng nhẹ giọng khuyên: "Mẹ à, mẹ cứ ngồi chơi thôi, tay nghề mẹ chồng con tuyệt lắm!"
"Chiêu Chiêu nói đúng đấy. Bà thông gia nhất định phải nếm thử tay nghề của tôi, đến lúc đó chỉ cần khen tôi là được rồi, ha ha ha!"
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Nói xong, Dư Hoa vui vẻ rời khỏi phòng.
Lúc này, Lý Lệ Hoa nhìn theo, giọng mang theo chút cảm thán:
"Con đúng là có phúc mới được gả vào gia đình tốt như vậy. Mẹ thật sự rất ghen tị với con đấy. Lúc mẹ mang thai con, bà nội con chẳng thèm đoái hoài gì cả. Đến khi con chào đời, bố con phải đích thân mời thì bà mới chịu đến chăm sóc mẹ một thời gian ngắn. Thế nhưng, khi cô vợ của chú hai con mang thai, bà lập tức chạy đến chăm nom, đến tận bây giờ vẫn chưa chịu rời đi. Không những thế, thỉnh thoảng còn đến xin tiền bố con để lo cho thím hai nữa. Đúng là so sánh chỉ khiến người ta thêm chán nản..."
Nhắc đến chuyện với nhà chồng, Lý Lệ Hoa không giấu nổi vẻ ấm ức.
Tần Chiêu Chiêu cũng chẳng có thiện cảm với ông bà nội. Từ nhỏ, ông bà luôn sống cùng gia đình chú hai, chỉ thỉnh thoảng ghé nhà cô vào dịp Tết. Ngoài những ngày đó, họ hiếm khi đến thăm bố mẹ cô.
"Họ lại đến xin tiền nữa sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/671.html.]
"Ừ, hôm trước thím hai con dẫn bà nội đến xin tiền đấy."
Phụng dưỡng bố mẹ là lẽ đương nhiên, nhưng ông bà đã có lương hưu, lại thường xuyên ở nhà chú hai chăm sóc con cháu. Giờ còn xin tiền bố mẹ cô, quả thật khó chấp nhận.
"Lần này họ lại viện cớ gì?"
"Bà nội con bị trượt ngã khi giặt đồ, gãy tay. Tiền viện phí trước sau hết tám mươi tám đồng, bảo là phải chia đều, thêm cả tiền bồi bổ dinh dưỡng nữa. Tổng cộng muốn bố mẹ đưa một trăm đồng."
"Ở nhà chú hai bị ngã mà lại bắt bố mẹ trả tiền, còn đòi thêm tiền bồi dưỡng, đúng là quá đáng. Mẹ à, bố mẹ đừng nhún nhường nữa. Mẹ càng chiều họ, họ càng lấn tới. Tiền này không nên đưa đâu."
Lý Lệ Hoa thở dài:
"Không đưa cũng chẳng được. Con cũng biết tính thím hai rồi đấy. Nếu bố mẹ không đưa tiền, thím ấy sẽ để bà nội ở lại đây, bắt bố mẹ chăm sóc đến khi lành hẳn. Mẹ với bố đều bận đi làm, nào có thời gian. Với lại, chỉ cần nhìn bà nội là mẹ đã thấy khó chịu, bảo mẹ chăm bà, mẹ làm không nổi đâu. Bố con cũng đồng tình, thôi thì bỏ tiền mua lấy sự yên bình."
Tần Chiêu Chiêu cũng đành thở dài. Bố mẹ cô là người hiểu chuyện, nếu họ cũng tính toán vụ lợi như chú hai, e rằng ông bà nội sẽ chẳng có ngày nào yên ổn. Người lớn không biết đối nhân xử thế, thiên vị quá mức, gia đình tất sẽ khó hòa thuận.
"Nhưng mẹ à, cứ như vậy mãi cũng không ổn, phải tìm cách giải quyết thôi."