Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 655

Cập nhật lúc: 2025-03-06 15:33:43
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bất giác, lòng cô ta mềm lại.

Nhà cửa, tiền bạc, những thứ ấy có quan trọng hơn tình thân không?

Giang Tâm Liên dừng bước.

Cô ta hít một hơi sâu, rồi quay lại, định đẩy cửa bước vào.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Nhưng ngay lúc ấy, giọng nói của mẹ Giang vang lên từ bên trong:

"Ngày đó khuyên nó ly hôn cũng vì Lục Phi đưa cả tiền lẫn nhà cho nó. Tài sản của nó cũng coi như là của chúng ta. Giờ tiền thì tiêu gần hết, mẹ với bố dự tính tìm người gả nó đi, để nó nhường lại căn nhà cho em trai.

Không ngờ mẹ của Thúy Thúy lại dòm ngó mà nói ra chuyện này trước. Việc xảy ra quá đột ngột, nó có không tiếp nhận được cũng là chuyện bình thường.

Nhưng con cứ yên tâm, tính nó mềm lòng, rồi nó sẽ đồng ý thôi."

Bàn tay Giang Tâm Liên cứng đờ ngay trên tay nắm cửa.

Giang Hạo có chút chần chừ: "Nhỡ chị vẫn không đồng ý thì sao? Con thấy chị đâu có muốn đưa nhà cho con."

Mẹ hắn ta thản nhiên đáp: "Chuyện này dễ thôi, cứ giả vờ bảo Thúy Thúy có thai là được. Nó nhất định sẽ đưa thôi."

Nghe vậy, Giang Hạo phá lên cười: "Mẹ, mẹ thật thông minh! Nhưng con nghĩ... làm vậy có phải hơi tàn nhẫn không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/655.html.]

Mẹ hắn ta nhìn con trai, giọng đầy khinh thường: "Đó là nghĩa vụ của nó, đến mức này còn phải hỏi sao? Nhờ có chúng ta dạy dỗ, nó mới được làm công chức. Nó phải cống hiến cho gia đình này đến cùng."

Ngoài cửa, Giang Tâm Liên đứng c.h.ế.t lặng.

Trái tim cô ta lạnh buốt như tro tàn.

Cô ta chưa từng nghĩ rằng người cha mà mình tin tưởng nhất, đứa em trai mà mình hết lòng chăm sóc, lại có thể tính toán đến mức này. Mỗi lời nói của họ như từng nhát d.a.o xuyên qua tim cô ta, đau đến mức khiến cô ta không thể đứng vững.

Cô ta không đủ can đảm để xông vào chất vấn họ. Cũng không thể đối diện với sự thật này ngay lập tức.

Cô ta lảo đảo quay người rời đi, không biết mình đã về nhà bằng cách nào.

Dọc đường đi, từng đoạn ký ức của nửa đời đã qua cứ lần lượt hiện lên trong đầu cô ta.

Từ nhỏ, cô ta đã luôn học giỏi. Vậy mà vừa hết tiểu học, bố mẹ đã không muốn cho cô ta học tiếp. Nếu không nhờ thầy giáo khuyên bảo, nói rằng cô ta có năng khiếu, sau này chắc chắn sẽ thành đạt, có được một công việc nhà nước, thì e rằng cô ta đã bị ép nghỉ học từ lâu.

Bọn họ không thực sự muốn cô ta học. Chẳng qua chỉ vì Giang Hạo ham chơi, không chịu học hành, thành tích quá tệ. Nếu ngay cả cô ta cũng không có tương lai, vậy thì nhà họ Giang chẳng còn trông cậy vào ai.

Nhưng suốt bao năm qua, bố mẹ vẫn luôn nói với cô ta rằng họ đã vất vả thế nào, hy sinh bao nhiêu để cho cô ta được đi học. Họ nhấn mạnh rằng cô ta nợ gia đình này. Một ngày nào đó, cô ta phải báo đáp họ.

Cô ta biết bố mẹ luôn trọng nam khinh nữ, chưa bao giờ yêu thương mình như Giang Hạo. Nhưng cô ta vẫn cảm kích, vì ít nhất họ đã đầu tư cho mình. Cô ta nghĩ rằng, chỉ cần bản thân thành công, kiếm được tiền, lo cho gia đình sung túc hơn, thì bố mẹ sẽ yêu thương cô ta nhiều hơn.

Vậy mà...

Loading...